Welcome to Yeu Am Nhac - Where The Music Begins





Page 1 of 3 123 LastLast
Results 1 to 15 of 35
  1. #1
    ♥ Trai Ngoan ♥ Ca sĩ nhà Cpop

    liang shanbo's Avatar





    Join Date
    Oct 2004
    Location
    R.I.P
    Posts
    1,901
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    729 Total
    Yollard
    100,875

    Default Contest: Viết cho nửa yêu thương 2010

    Viết cho na yêu thương 2010








    I. Thể lệ tham gia

    1. Mỗi thành viên có thể gửi nhiều bài dự thi. Tất cả các thành viên của YAN không kể ngày tham gia YAN đều có thể dự thi với ít nhất 20 bài viết.

    2. Bài viết có thể là một bài cảm nhận, cảm xúc, tản mạn, truyện kể... liên quan đến một/hoặc nhiều ca khúc có nguồn gốc rõ ràng (không liên quan đến nhạc Hải Ngoại). Khuyến khích mọi hình thức sáng tạo của bài dự thi: bạn có thể thu âm thành file audio để tham gia hoặc trình bày theo phong cách fanfic về một ca sĩ, thần tượng nào đó...

    3. Bài dự thi phải là bài được viết lần đầu tiên, chưa từng được sử dụng trước nay ở bất cứ đâu(Blog, website, forum khác v.v...) do người dự thi tự viết. Không chấp nhận vay mượn, dự thi giùm hoặc gửi lại bài đã post trong box.

    4. Bài dự thi xin vui lòng trình bày ít nhất 10 dòng (đối với dạng văn bản). Tất cả bài dự thi phải để dấu tiếng Việt trong sáng, không bóp méo ngôn ngữ. Không sử dụng ngôn ngữ chat chit vào bài viết.

    II. Cách thức tham gia
    2 CÁCH ĐỂ BẠN LỰA CHỌN

    1. Gửi PM nội dung bài viết về nick YAN Music (click here).

    2. Gửi trực tiếp bài dự thi tại Topic này.

    Ngoài ra, bạn cũng có thể viết ủng hộ cuộc thi và từ chối các giải thưởng và một số thể lệ dự thi. Bài viết ủng hộ không được tính là bài dự thi.


    Xin trình bày bài dự thi theo nội dung sau:

    Nick trên Yan: ....................
    Cảm nhận về bài hát :............... Sáng tác : ...........
    Do ca sĩ/ ban nhạc : ................. trình bày : ...........
    Tựa đề bài viết (nếu có): ......................................


    Xin lưu ý:


    - Khuyến khích người viết gửi kèm link nhạc. Trong trường hợp người viết không gửi kèm link nhạc, BTC sẽ đính kèm link nhạc vào đầu bài viết một cách mặc định.
    - Nếu tác giả ko muốn post trực tiếp thì Bài dự thi sau đó sẽ được post lên với mã số ẩn danh (nếu bạn PM về nick Yan Music) . Khi công bố kết quả mới công khai người gửi.

    III. Cơ cấu giải thưởng

    Giải thưởng dựa trên điểm trung bình cộng của BGK.
    Xét giải theo thứ tự từ bài dự thi có điểm cao nhất trở xuống.

    * Giải nhất :
    + Một avatar động
    + Status: [Feeling box] Sweetest heart 2010
    + 5.000Y$
    + Đặc biệt: Một phần quà trị giá 300k

    * Giải nhì :
    + Một avarta tĩnh
    + Status: [Feeling Box] Warm heart 2010
    + 2.000Y$
    + Đặc biệt: Một phần quà trị giá 150k

    * Giải ba :
    + Status: [Feeling box] Lovely heart 2010
    + 1.000Y$
    + Đặc biệt: Một phần quà trị giá 80k


    Ngoài ra mỗi giải nhất, nhì, ba sẽ nhận được một quyển sách trị giá 50 ~ 150k.
    (Quy định về avatar: tại đây)

    * Giải do người đọc bình chọn dành cho người viết được bình chọn nhiều nhất
    + Status [Feeling box] Beloved heart 2010
    + 1.500Y$

    * 05 giải khuyến khích, mỗi giải gồm:
    + Status: Cute heart 2010
    + 500Y$

    IV. Thành phần ban giám khảo

    1. Giám khảo danh dự: haiyian, heo em, luutinh_86, dreaming_south

    2. Giám khảo chính thức: Amy-Rock, liang shanbo, popvietnam

    Thời gian cuộc thi: 23/05/2010 đến 15/07/2010
    Công bố kết quả: 30/07/2010

    Notes: Topic này chỉ dùng để post bài dự thi. Mọi thắc mắc và bình luận xung quanh cuộc thi xin vui lòng thảo luận tại Bình luận và giải đáp thắc mắc xung quanh contest "Viết cho nữa yêu thương 2010"
    Last edited by liang shanbo; 20-07-2010 at 02:34 PM. Reason: Thay đổi quy chế dự thi.

  2. #2
    Yêu Âm Nhạc

    YAN Music's Avatar




    Join Date
    Jul 2009
    Posts
    83
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    971 Total
    Yollard
    16,200,000

    Default [Contest box Cảm xúc] Lời tỏ tình của mùa xuân

    Bài dự thi số : 01
    Nick trên Yan: [Ẩn danh] - Mã số: TFA45
    Cảm nhận về bài hát : When you love someone
    Do ca sĩ/ ban nhạc: Bryan Adams trình bày
    Tựa đề bài viết (nếu có): Lời tỏ tình của mùa xuân





    When you love someone you’ll do anything
    You'll do all the crazy things that you can't explain


    Nụ cười anh như mùa thu tỏa nắng và đôi mắt đen trìu mến.

    Cảm xúc và suy nghĩ là những thứ tài sản riêng tư của mỗi con người, và những gì riêng tư thì con người chẳng mấy ai muốn thể hiện ra ngoài.

    Bởi những thứ vô hình vô dạng ấy là những gì thể hiện rõ bản thân nhất, chúng có thể là nơi trú ẩn an toàn cho tâm hồn mỏi mệt, cũng là điểm yếu của mỗi người. Ta thường xây dựng một bức tường thành bảo vệ và che giấu cảm xúc thật, suy nghĩ thật. Đây là một cách phòng vệ rất hữu hiệu. Cũng giống như loài sên vậy, chúng vô cùng yếu đuối, khi không có lớp vỏ bảo vệ. Nhưng chúng luôn có lớp vỏ bảo vệ, vì vậy mà chúng sống sót trong thiên nhiên bao la vô thường. Bởi vì cuộc đời khó đoán hơn cả con gái, nên cẩn thận vẫn là hơn.

    Ôi, thế mà bây giờ tôi lại có suy nghĩ là sẽ đem tất cả những gì riêng tư nhất kể với mọi người, có phải là mạo hiểm không?

    Thực ra, con người là con người, còn sên là sên. Chúng ta vốn không có quan hệ họ hàng hang hốc gì với loài sên cả. Thật là may, tôi có thể kể với mọi người những gì riêng tư nhất mà không lo bị ăn thịt.

    Vậy thì, giờ hãy nghe câu chuyện của tôi nhé. Chúng chỉ là những mẩu nhật kí rời rạc thôi, nhưng cũng như một bộ ghép hình vốn rời rạc, thực ra lại không hề rời rạc.


    Ngày … tháng … năm …

    Thời gian thấm thoắt thoi đưa.

    Mùa đông đã qua rồi anh à, xuân lại tới.
    Xuân đẹp xinh vô ngần.
    Uống thứ không khí đẫm sương và hương hoa cỏ tràn trề nhựa sống đang lan tràn khắp nơi nơi của mùa xuân khiến cho con người ta say sưa, bỗng chốc mất hết cả cảm giác, chỉ còn thấy mình tan ra trong xuân thôi. Có lẽ đây chính là rượu của tiên nhân, là mật ngọt kết tinh của đất trời.

    Em … nhớ anh. Giá như có anh ở đây, thì ta đã có thể cùng thưởng thức vẻ đẹp của đất trời, cùng chia sẻ niềm hạnh phúc giản dị rồi.


    người yêu ơi, em lạnh đến nỗi nghẹt thở
    Nhưng lại không muốn quay trở về
    Giống như con cá lạc đường trong Bắc Cực
    Em nhớ anh - giờ anh đang đi đến đâu?
    Nhớ chăng đáy biển nồng ấm nhất

    Equator and the North Pole (Love you and love me)


    Ngày … tháng … năm …

    Hôm nay đã là ngày thứ bao nhiêu rồi? Em không còn đếm nổi nữa và cũng không muốn đếm nữa.
    Dù là ngày bao nhiêu thì em vẫn chờ anh.
    Em chỉ muốn nói với anh một câu thôi: Anh thế nào rồi? Vậy mà cũng không được. Khoảng cách địa lý không phải là vật cản lớn nhất, chính tình cảm là thứ vật cản lớn nhất giữa người với người, nhưng khoảng cách địa lý lại mang tính quyết định, dù em luôn hướng về nơi anh nhưng đáng tiếc là giọng nói của em không đủ lớn để vượt qua hàng trăm kilomet đồng bằng, núi non, sông suối. Em chỉ còn cách thở dài và chịu đựng thôi, bởi dù có luyện thanh thì cũng không thể hét một tiếng mà vang tới nơi anh được. ^^

    Time goes by not having you
    Want the life I had with you
    Days and nights I'm missing you
    My only love

    Days and nights of Missing you


    Ngày … tháng … năm …
    Cái gì mang lại sự hụt hẫng khủng khiếp nhất? Chính là khi buộc phải thay đổi một thói quen, hay nói cách khác, rõ ràng hơn, là chấp nhận một khoảng trống về thời gian vốn đã được lấp đầy bởi một thói quen mà trước đó nó là khoảng trống.

    Em đang cố gắng trồng một cái gì đó cho khu vườn thời gian của em không bị thành vườn không nhà trống. Bởi vì sau khi có một khoảng trống do anh tạo ra thì khu vườn ngày càng trống hơn. Sắp thành vườn không nhà trống rồi ý.

    À, hôm nay em có tiến bộ hơn một chút. Em giúp mẹ nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Coi như em không phải là người vô dụng nữa rồi. Ngày mai em sẽ lại tiến bộ hơn, nhé!

    Long for love (nhạc ko lời )

    Ngày … tháng … năm …

    Em không biết làm thế nào em có thể ngừng việc thức đêm ngủ ngày lại anh ạ. Em biết là anh sẽ không vui đâu, nhưng em rất trống rỗng. Trống rỗng tới mức có thể nhét vừa một con voi rồi. Thức đêm khiến em thấy đỡ trống hơn. Màn đêm luôn đem lại cảm giác an toàn, một sự không tỉnh táo dễ chịu. Em luôn luôn yêu bóng tối đầy bí ẩn, và mát mẻ bởi những cơn gió của màn đêm.

    Có những đêm em tự nhiên bừng tỉnh, thực sự tỉnh táo. Em nằm trên giường. Nằm im, không làm gì ngoài việc hô hấp và lắng nghe màn đêm. Màn đêm thực sự yên tĩnh anh ạ. Chỉ thỉnh thoảng có một tiếng rao bánh bao khuya. Cả em về đêm cũng yên tĩnh hơn.Nằm nghe đêm trở mình trong một tiếng thở dài, em lại chìm vào giấc ngủ mộng mị.

    Thỉnh thoảng em mơ thấy anh, anh ở bên em, như anh vẫn luôn ở bên em, nhưng là thật sự ở bên cạnh ấy, em có thể chạm vào anh được, chứ không phải chỉ đứng từ xa vời vợi mà hướng về nhau đâu. Ôi, những giấc mơ ấy khiến cho em ước ao có thể chìm đắm mãi trong đó, tới khi giấc mơ thành hiện thực.

    Dù có bao yên tĩnh thì cũng không đem lại một chữ bình yên được. Trừ khi em không còn suy nghĩ và cảm giác nữa.

    Dù có bao giấc mơ thì khi em tỉnh giấc, vẫn chẳng thấy anh bên em.

    Nhưng mà bây giờ em sẽ đi ngủ sớm hơn một chút. Để xem nào, mắt em càng ngày càng thâm dễ sợ và cái cảm giác mệt mỏi thì đúng là khó mà xua đi được.

    Since you went away the days grow long
    And soon I'll hear old winters song
    But I miss you most of all my darling
    When autumn leaves start to fall

    Autumn Leaves


    Ngày … tháng … năm …
    Hôm nay em đọc truyện Sẽ có một thiên sứ thay anh yêu em của Minh Hiểu Khê. Em khóc quá trời luôn.

    Thỉnh thoảng em khóc dữ lắm, như hồi đọc PS: I love you cũng vậy đó. Khóc chưa tới mức ngập lụt thành phố nhưng cũng đủ để ngập lụt cái nắp chai Lavie anh ạ, hihi.

    Trong truyện có nhiều đoạn đọc cũng vui mà em thấy buồn ghê gớm - mấy đoạn kể về kỉ niệm của cô gái với người yêu đã qua đời của cô ấy. Nhưng em cũng thấy mình thật may mắn, vì anh vẫn còn sống và khỏe mạnh, em chỉ đang chờ anh thôi, chứ không phải là mất anh mãi mãi.

    Ôi, trời đã sắp sáng rồi anh ạ, bình minh lại sắp lên. Nếu như có một thứ gì không bao giờ đổi thay thì đó chính là thời gian và vòng luân hồi của tự nhiên. Dù có chuyện gì thì ngày mai cũng sẽ đến và bình minh lại lên tươi mới và trong trẻo. Bất chợt khiến em nhớ tới một câu hát: Tomorrow is a different day.
    Và anh không biết rằng em khóc thầm trong những giấc mơ
    Giấc mơ có em và có anh của riêng nhau không bao giờ rời xa
    Và anh không biết rằng em thầm ước chẳng còn gió chẳng còn cây
    Ở lại hay ra đi luôn có nhau khắp thế gian


    Cây và Gió


    Ngày … tháng … năm …

    Hôm nay là chủ nhật. Và bây giờ là sáng chủ nhật u ám.

    Nằm lười trong chăn, tự nhiên em nghe tiếng một bài hát Nga từ nhà hàng xóm vọng sang, chợt nhớ tới một ca khúc khá quen thuộc là tiếng Nga đã được dịch sang tiếng Việt: Đôi bờ. Em thỉnh thoảng vẫn lôi cái đĩa karaoke cũ mèm ra hát bài này, cũng khá vui.
    Thế là lên mạng load về nghe. Lời bài hát vừa buồn vừa vui, vừa ẩn chứa một niềm hy vọng, một niềm hạnh phúc có một chút vị đắng:

    Утки все - парами,
    Как с волной волна,
    Все подруги с парнями,
    Только я одна.
    Всё ждала и верила,
    Сердцу вопреки:
    Мы с тобой - два берега
    У одной реки.

    Đoạn lời em thích nhất đó .
    Hehe, đùa thôi, đây nè:

    Trên dòng sông, sóng đôi nhau, thiên nga đùa trên sóng
    Bên bờ sông vai sánh vai nhau, đôi đôi bước theo dòng
    Mình em riêng đứng ngóng trông anh, với niềm tin thiết tha
    Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…

    Đôi bờ



    Hết rồi. Câu chuyện của tôi chỉ có vậy. Một đôi dòng thôi nhưng là bao tháng ngày chứa chất trong đó. Miền Bắc và miền Trung ở cạnh nhau nhưng sao vẫn xa quá.

    Một chủ nhật không nắng, không mưa như hôm nay thật hiếm có, nếu cứ ở nhà và nghĩ lung tung thì đáng tiếc quá. Thôi, ra quán vỉa hè ngồi uống cốc café là hơn cả. Tạm thời sẽ lại cất những nỗi niềm ấy vào tim, để thỉnh thoảng lôi ra ngắm nghía cho đỡ buồn lòng. Tôi sẽ cất anh vào tim.





    - Kính coong.


    -Anh…

    Nụ cười anh như mùa thu tỏa nắng và đôi mắt đen trìu mến.
    Cuối cùng thì ...


    - Anh viết tiếp cho em đi: Cuối cùng thì ...???
    - Cuối cùng thì sao?? Em đang viết dở mà? Hic.
    - EM ĐANG TỎ TÌNH VỚI ANH ĐẤY, ANH HÂM.

  3. #3
    (¯°•-:¦:-Westlife-:¦:-•°¯) ╬ღ♥°•Enrique Iglesias•°♥ღ╬ I love Gerard Butler —»™(¯`Do u know´¯)™«— ♥_○◦«U raise me up»◦○_♥

    NickyByrneNo1's Avatar




    Join Date
    Apr 2009
    Location
    Enrique Iglesias 's bed 3pretty3
    Posts
    12,787
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    1,569 Total
    Yollard
    72,426

    Default

    Nick trên Yan: NickByrneNo1
    Cảm nhận về : You raise me up
    Trình bày: Westlife


    WESTLIFE
    ÁNH SÁNG ĐỜI TÔI




    You raise me up - Westlife


    When I am down and, oh my soul, so weary
    When troubles come and my heart burdened be
    Then, I am still and wait here in the silence
    Until you come and sit awhile with me



    Tôi đã từng là con ngoan trò giỏi
    Từ bé đến lớn, tôi chỉ biết học hành

    Thời gian trôi đi, thấm thoát tôi đã 13 tuổi
    Năm ấy tôi học lớp 8

    Người ta thường gọi tuổi ấy là tuổi dở chứng
    Tôi cũng kg ngoại lệ
    Suy nghĩ, nhận thức thay đổi
    Muốn chứng tỏ mình là người lớn, muốn người khác coi trọng mình, nhưng lại kg hề có trách nhiệm trong mọi việc mình gây ra…
    Ăn quà vặt, nói chuyện riêng, viết thư cho “bạn trai”, nghe nhạc, ngủ…
    Chỉ có chừng ấy thứ cho một ngày học
    Bị bạn bè lôi kéo, tôi nhanh chóng lao đầu vào trò chơi điện tử
    Tôi được học sinh giỏi một cách vô cùng may mắn, vừa đủ 8.0
    Tôi đổ đốn đến nỗi bố tôi – người luôn rất thương yêu tôi, cưng chiều tôi hết mực – cũng phải đánh tôi…

    Lớp 9, tôi lại càng sa đọa
    Vẫn là những thói hư tật xấu ấy, nhưng nhiều hơn…
    Tôi trốn học thêm, rồi dần dà trốn luôn cả học chính
    Chỉ để chơi kg mệt mỏi cho một thứ hoàn toàn vô bổ
    Tôi nhịn ăn nhịn xài, chỉ để chôn hết tiền mình có vào thứ vô bổ đó…
    Tôi hỗn láo với thầy cô…
    Tôi gây sự với bạn bè…
    Tôi kg nghe lời cha mẹ…

    Mỗi ngày là một trận đòn đau
    Mỗi ngày là máu và những vết bầm tím
    Mỗi ngày là địa ngục

    Tôi chỉ cảm thấy sao bố mẹ tôi tàn nhẫn thế…

    Tôi muốn bỏ nhà đi…
    Nhưng tôi biết rằng tôi sẽ chẳng thể tự lo cho mình được
    Tôi ở lại, tiếp tục là gánh nặng cho gia đình
    Hèn nhát!

    Mùa thi đến, mẹ tôi khóc hết nước mắt cầu xin tôi chăm chỉ học hành, năm đó là năm cuối cấp…

    Tôi cũng lo, nhưng vì một lí do kg hay ho gì : Tôi kg muốn bạn bè tôi gặp tôi và hỏi : “Mày mà lại rớt vào trường tư sao?”

    Tuổi dậy thì, sĩ diện hảo!

    Nhưng lo thì lo, chơi thì vẫn cứ chơi…

    “Cú shock” đầu đời: “bạn trai” tôi quen người khác cùng một lúc!
    Tôi lại càng chán nản hơn…

    ……………………………

    Vẫn như mọi ngày, tôi chú mục vào màn hình tivi, kg phải để coi một chương trình gì, chỉ để kg phải học

    Rồi một từ lướt qua, chỉ chưa đầy 1s: Westlife

    Tôi đã kg hề quan tâm gì đến nó…

    ……………………………

    Một tối hôm nọ, tôi lang thang ngoài phố
    Tôi ghé vào tiệm đĩa, lục lọi cho có lệ
    Hai từ ấy chợt loé lên trong đầu tôi
    Và tôi mua một chiếc

    Kg hiểu vì lí do gì, tôi vô cùng háo hức mở ra xem

    Và rồi vô cùng thất vọng, chẳng có gì hay ho cả: Giai điệu nhàm chán, khuôn mặt bình thường…

    Tôi quẳng nó sang một bên…

    ……………………………

    Với một đứa con nít 14 tuổi, có gì cho tôi làm khi kg học?

    Tôi hết coi phim lại sang nghe nhạc
    Hiển nhiên một điều tôi phải nghe đến chiếc đĩa ấy

    Ngày này sang ngày khác, tôi đã kg còn cảm thấy nó tầm thường lắm nữa

    Tôi bắt đầu thấy hơi thích!

    Thay thế cho game online bây giờ là google với một từ khoá duy nhất: Westlife

    “Mưa dầm thấm lâu”
    Thật đúng!

    Tôi dần cảm thấy kg thể thiếu họ…

    Mục đích đã hình thành: Phải nhìn thấy họ, dù chỉ là một lần!

    Với lí do trẻ con đó, tôi quay trở lại như trước đây: chỉ biết học ( dĩ nhiên là “gặm” vài bài hát của họ mỗi ngày! )

    Một cách kg hề khó khăn, tôi đậu vào trường cấp 3 tốt nhất với số điểm 40/50

    …………………………

    Cứ thế, họ từ niềm vui, trở thành động lực, rồi là nguồn an ủi…
    Và ngay bây giờ, khi tôi type những dòng này, còn là chỗ dựa…


    You raise me up, so I can stand on mountains
    You raise me up, to walk on stormy seas
    I am strong, when I am on your shoulders
    You raise me up... To more than I can be

    Tôi muốn mình trở nên tốt đẹp hơn, chỉ vì để xứng đáng là fan của họ ( lại một lí do vô cùng trẻ con nữa! )

    Mẹ là nơi tốt nhất để tâm sự, nhưng đôi lúc, có những chuyện mẹ tôi kg thể hiểu, hay ít nhất là tôi nghĩ vậy!

    Tôi tìm đến những bài hát của họ

    Từng ca từ, từng giai điệu…
    Tôi luôn cảm thấy khá hơn rất nhiều sau mỗi lần như thế

    Tôi ít khóc hơn
    Trở nên người lớn hơn ( mẹ tôi nhận xét như vậy )
    Biết kiềm chế bản thân nhiều hơn

    …………………………

    Có họ, thế giới này thật đẹp!
    Kg phải thế giới này thật tuyệt vời vì họ tồn tại
    Mà là họ giúp tôi nhận ra rằng thế giới này kg chán ngắt, buồn tẻ như tôi vẫn nghĩ!

    Đến bây giờ tôi vẫn thật sự kg hiểu vì sao
    Nhưng họ khiến tôi hiểu rằng tôi cần phải trân trọng những gì tôi có: Bạn bè, gia đình…

    Hai năm lớp 10 và lớp 11, tôi đã cố gắng rất nhiều, và đạt được kết quả mong muốn
    Tôi còn phải cố gắng nhiều hơn và nhiều hơn nữa cho năm học tiếp theo, nếu tôi muốn thi vào trường đại học mình mơ ước

    Ban đầu, tôi học, bởi vì tôi biết, chỉ có học thật giỏi thì sau này tôi mới có một công việc ổn định, và khi tôi đã có đủ tiền, tôi sẽ có thể nhìn thấy họ, một lần, dù chỉ một lần thôi!

    Nhưng rồi thời gian lướt đi, mục đích của tôi thay đổi

    Bây giờ tôi học, thứ nhất là để khiến bố mẹ tôi tự hào, và thứ hai là để chính bản thân mình có một tương lai xán lạn

    Nhưng tôi sẽ kg bao giờ quên thứ đầu tiên tôi muốn khi tôi đã thành công

    ……………………………

    Thời gian lại lướt đi

    Tôi kg còn ré lên hay là té ghế mỗi lần nhìn thấy họ thật “cute” nữa!

    Thay vào đó là những nụ cười, những nụ cười mỉm thoáng qua

    Ai đó đã nói “Qua thời gian, tình yêu sẽ biến đổi từ sự say mê thưở ban đầu thành niềm tin vững chắc”

    Còn tôi với họ thì phải chuyển câu nói đó thành cái gì đây?

    ………………………………

    Rồi một ngày kia
    Mẹ tôi, với một thái độ vô cùng nghiêm túc và có phần hơi tức giận, đã yêu cầu tôi nói chuyện đàng hoàng

    Mẹ tôi đã đọc nhật kí của tôi…

    Và chắc các bạn cũng thừa biết trong đó có những gì

    Mẹ tôi kịch liệt phản đối việc tôi “thần tượng” một nhóm nhạc và nhất quyết kg cho phép tôi “mơ mộng” gì thêm nữa
    Mẹ tôi bảo rằng mẹ tôi vô cùng thất vọng vì tôi chỉ lo nghĩ đến những thứ viển vông
    Mẹ tôi cho đó là thứ “vớ vẩn”

    Tôi đã kg nói, đã kg hề nói rằng lí do thật sự khiến tôi thức dậy học bài vào lúc 3h sáng là cái gì…

    Tôi chỉ lắng nghe…

    Tôi vẫn nghe nhạc của họ mỗi ngày, dù cho là lén lút…

    Tôi vẫn dõi theo họ, dù cho là bị cấm đoán…

    …………………………

    Bản tính trẻ con khiến tôi nôn nóng nói về họ cho tất cả mọi người trên thế gian này mỗi khi có dịp

    Bạn bè tôi thường hay hỏi duy nhất một câu sau khi xem qua điện thoại của tôi: “Sao toàn nhạc Westlife kg vậy? Mày thích Westlife hả?”

    Và chỉ cần có thế, tôi kể hết cho họ nghe

    Nhưng sau khi nghe, họ kg nói “thật vớ vẩn” thì cũng là “rồi một ngày nào đó cũng hết thích thôi”

    Những người cũng có “thần tượng” thì tất nhiên nói khác: “Idol của tao hơn”

    ……………………………

    Ban đầu, tôi vô cùng tức giận khi nghe những điều đó, dần dần tôi kg nói gì về họ với ai nữa

    Tôi chỉ nghĩ: “Làm sao họ hiểu được, đối với họ chỉ có tình yêu nam nữ, tình yêu gia đình, tình yêu tổ quốc… thì mới đáng trân trọng, còn kiểu tình yêu này thì hoàn toàn là thứ vô bổ, nhăng nhít…”

    Tôi phát cáu lên với bất cứ ai bảo tôi “mày điên rồi” mỗi lần họ biết tôi là hardcore fan của Westlife

    ……………………………

    Nhưng như tôi đã nói
    Họ giúp tôi biết tự chủ hơn

    Tôi kg bỏ đi và lườm nữa
    Mà thay vào đó
    Là suy nghĩ

    Nếu như đây thật sự chỉ là say mê trẻ con nhất thời thì sao?
    Nếu như một ngày nào đó tôi kg cảm thấy gì ở họ nữa thì sao?

    Liệu điều đó có ảnh hưởng gì đến cuộc đời của tôi?

    Nếu như kg có 1s “định mệnh” đó, bây giờ tôi sẽ là gì?
    Một tên ăn cắp vị thành niên?

    Vì nếu kg có họ liệu tôi sẽ chấm dứt ý định bỏ nhà đi?
    Và rồi phải làm bất cứ điều gì để kiếm miếng ăn?

    Oh, dĩ nhiên là kg rồi!

    Nếu kg có họ, liệu tôi có còn ngồi đây type những dòng này?

    Vớ vẩn cũng được, trẻ con cũng được, say mê nhất thời cũng kg sao…

    Điều quan trọng, họ đã giúp tôi quá nhiều…

    ……………………………


    Từ khi họ xuất hiện trong tôi

    Tôi bỗng nhận ra rằng tôi là một đứa trẻ thật may mắn khi có một mái ấm, một tuổi thơ êm đềm, kg những được ăn no mặc ấm mà còn là ăn ngon mặc đẹp

    Tôi bỗng nhận ra rằng còn bao nhiêu triệu triệu người bất hạnh hơn tôi

    Tôi bỗng nhận ra rằng tôi đã bất hiếu thế nào khi để bố mẹ tôi phải mãi lo lắng cho tương lai của đứa con hư hỏng

    Tôi bỗng nhận ra rằng tôi sẽ hối hận đến đâu nếu bố mẹ tôi kg còn trên thế gian này nữa

    Tôi bỗng nhận ra rằng tôi đã để vuột mất biết bao điều

    Tôi bỗng nhận ra rằng cái gì là quan trọng


    ……………………………

    Chỉ bởi vì có họ, mà tôi luôn tin tưởng rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn

    Học hành, bạn bè,gia đình…

    Người ta nói “Cuộc đời con người là một tấn bi kịch”

    Chỉ bởi vì có họ, mà tôi đủ dũng cảm để đối mặt và vượt qua tất cả

    Tôi kg khóc, kg suy sụp, kg chán nản, kg đổ lỗi cho ai, kg than thân trách phận, cũng kg cho rằng cuộc đời này thật bất công…

    Tôi chỉ biết rồi mọi chuyện sẽ qua
    Vì tôi còn có họ


    ……………………………

    Đôi khi, đến tận hơi thở cuối cùng của cuộc đời ngắn ngủi, ta mới nhận ra rằng ai mới là người ta yêu nhất, và tên họ là từ sau chót ta có thể thốt lên

    Dẫu từ sau chót đó của tôi kg phải là Westlife, tôi vẫn kg bao giờ hối hận vì đã dành quá nhiều chỗ trong trái tim tôi cho họ, như ngay giây phút này

    Đã hơn 2 năm trôi qua, cảm giác khi nghĩ đến họ, khi nghe họ hát, khi nhìn thấy họ, vẫn như khoảnh khắc đầu tiên tôi bắt đầu cảm thấy thích: Xốn xang, và hơn cả là sự bình yên tuyệt đối…

    Có lẽ tất cả mọi xúc cảm này kg phải là yêu, nhưng ít nhất, đó cũng là lòng biết ơn sâu sắc

    ……………………………

    P.S: Sau khi đọc bài viết này, mỗi người trong các bạn sẽ có những kết luận khác nhau,những suy nghĩ khác nhau, nhưng đây là những dòng thật nhất tận sâu trong đáy lòng tôi, cảm ơn rất nhiều vì các bạn đã dành khoảng thời gian ít ỏi
    Last edited by NickyByrneNo1; 21-06-2010 at 05:15 PM.

    I love you

    My Michael Bóng Bay





  4. #4
    Yêu Âm Nhạc

    YAN Music's Avatar




    Join Date
    Jul 2009
    Posts
    83
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    971 Total
    Yollard
    16,200,000

    Default

    Bài dự thi số : 03
    Nick trên Yan: [Ẩn danh] - Mã số: PL228
    Cảm nhận về bài hát : I Believe My Heart
    Sáng tác : Andrew Lloyd Webber & David Zippel
    Do: Duncan James & Keedie Babb trình bày.
    Tựa đề bài viết: Mình quen nhau nhé...

    [YAN]E5935F628707[/YAN]

    ... Đó là những ngày đầu tiên nó bước vào lớp mới. Bỡ ngỡ, lạ lẫm, hẳn rồi, những ngày đầu tiên mà. Uh, mà cuộc đời nó đã trải qua biết bao nhiêu lần những ngày đầu tiên ấy rồi, thế nên, cái bỡ ngỡ, lạ lẫm ấy cũng bống nhiên trở nên quen thuộc khiến nó không còn chú ý đến nữa. Những ngày đầu tiên ấy, có những điều thú vị hơn khiến nó phải chú ý, mấy đứa con trai.

    Lạ nhỉ?!? Con trai thì đâu đâu chả có, việc chi mà cả cái lớp hoàng tráng như thế nó chỉ để ý đến những đứa con trai!!! Uh, nhưng con trai lớp nó, có 2 đứa con trai đặc biệt lắm: Một người thì... eo... đẹp trai đến rạng ngời; nó đặt cho bạn một cái tên rất đơn giản - bạn Đẹp Trai. Còn người kia thì trên lớp rất năng nổ, hoạt bát, và cũng tếu táo ba láp lắm, nhưng hằng đêm, người ấy vẫn âm thầm treo lên status của mình bản sonata Ánh Trăng đầy tâm trạng; nó đặt cho bạn một cái tên kêu hơn bạn Đẹp Trai một tí - bạn Tửng Trầm Tư.

    Tổng kết lại nhé, vào những ngày đầu tiên ấy, nó chú ý đến 2 người con trai, bạn Đẹp Trai và bạn Tửng Trầm Tư. Nhưng câu chuyện của nó và bạn Tửng Trầm Tư là câu chuyện của rất lâu sau đó. Còn câu chuyện nó muốn kể hôm nay, là câu chuyện về bạn Đẹp Trai.

    Whenever I see your face, the world disappears
    All in a single glance, so revealing…

    Bạn Đẹp Trai... Ừ thì bạn ấy đẹp trai lắm lắm. Nhưng vào những ngày đâu tiên đó, niềm đam mê công việc dường như chiếm hết vôn liếng thời gian rỗi eo hẹp của nó, và luôn tiện lấn sân sang khoản thời gian dành cho trường lớp. Mỗi tuần, nó chỉ đến lớp 1-2 lần lấy lệ nên cái vẻ đẹp trai kia dù có vài lần đập vào nhãn quan nó, cũng không phải là một sự bận tâm gì lớn lao cho lắm.

    Rồi những ngày đâu tiên ấy qua đi, đến ngày hôm đó, ngày trường tổ chức buổi cắm trại thường niên. Èo, cắm trại thường niên, phải đi chứ sao, không đi biết lấy điểm rèn luyện đâu ra mà bù vảo khoản lười hoạt động vô đối của nó, thế là nó đăng ký tham gia. Ngày cắm trại, nó lết cái tinh thần chán chường đến không thể tồi tệ hơn của mình đến điểm tập kết, đầu óc tự thuyết phục mình phải sẵn sàng giết chết thời gian vào những hoạt động nhảm rùi của cái đoàn trường chán ngắc này. Buồn nản là thế, những cái sự uể oải đó ko kéo dài được bao lâu, vừa bước chân qua khỏi cánh cổng của điểm tập kết, tinh thần nó bừng tỉnh bất ngờ: chuyện là... nó gặp bạn Đẹp Trai. Haizzz, không hiểu trời xui đất khiến thế nào, bạn Đẹp Trai lại là người nó gặp đầu tiên trong cái ngày tệ hại đó. Mà hôm ấy, bạn ấy lại còn khoác lên mình một dáng vẻ mô-đen + xì tin hơn mọi ngày, thế có chết không cơ chứ!!! Khoác lên mình chiếc T-shirt màu cam nhạt dịu dàng phản chiếu từng tia nắng mặt trời, bạn Đẹp Trai khi ấy thiệt là rạng ngời như ánh dương vậy mà... "Ừa, lung linh như ánh dương vậy đó. Nhưng ngay từ ngày đầu tiên vào lớp, mày đã thấy bạn ấy đẹp trai rồi mà, hôm nay chỉ là đẹp trai hơn ti tí thôi! Kệ đi hen!!!". Kệ đi hen... Câu nói đó kể ra cũng có tác dụng ghê gớm lắm, chẳng mấy chốc, cái ánh dương lung linh kia cũng phai dần trong tâm trí nó, nhạt nhòa... Nhạt nhòa để rồi đến một ngày nọ, ánh dương ấy lại lóe sáng,rạng rỡ...

    You smile and I feel as though
    I’ve known you for years
    How do I know to trust what I’m feeling…


    Ngày đó, nó thẩn thơ gục đầu trước ban công phòng học, nhẩn nha hít hà từng làn gió chiều dịu mát, bỗng dưng, nó thấy ai đó vỗ nhẹ lên mái tóc... "Đứa nào phá hoại giờ giải lao của ta á bay?" Nó bực dọc quay lại, bực dọc ngước nhìn, rồi ngỡ ngàng đánh rơi hết tất cả những bực dọc đó. Kẻ phá hoại... chính là bạn Đẹp Trai...
    - BĐT: Làm gì đó?
    - Nó (lúng túng): Tớ... chỉ giải lao thôi!
    Ngày hôm đó, nó và bạn lần đầu tiên nói chuyện. Ngày hôm đó, nó và bạn bắt đầu quen nhau...

    Quen nhau, từ những ngày đầu tiên đến cái ngày quen nhau đó, nó và bạn chưa từng nói với nhau một câu, chưa từng trao đổi cho nhau một ánh mắt, vậy mà cái cảm giác lúc ấy, hẳn như là hai đứa đã quen nhau ngày từ những ngày đầu tiên. Và từ dạo quen nhau đó, mối quan hệ giữa bạn và nó tiến triển nhanh đến chóng mặt. Ngày của nó là những buổi học chỉ chờ đến giờ giải lao để đứng tám chuyện với bạn. Ngày của nó cũng có khi là những khoảng không đầy ắp nụ cười của bạn trong tâm trí. Và đêm của nó, là những lần chat với bạn đến nhũn cả bàn phím và luôn kết thúc bằng những lời chúc ngủ ngon giản dị nhưng ngọt ngào và đặc biệt biết bao. Có lẽ... nó thích bạn mất rồi...

    A life time before we met has faded away
    How did I live a moment without you…

    Nó thích bạn thật rồi! Phải lên lịch cho những thứ đặc biệt hơn chứ nhỉ, đi xem phim chẳng hạn. Đúng rồi, đi xem phim! Rạp đang chiếu Terminator a, rủ một đứa con trai đi xem phim hành động, chắc không bị nghi ngờ gì đâu ha. Ừa, sure là thế, cứ theo kế hoạch mà làm!!!

    Cứ theo kế hoạch mà làm... 1 ngày... 2 ngày... rồi 1 tuần trôi qua. Cái kế hoạch của nó sao mà khó thực hiện đến thế, làm sao bây giờ, vài ngày nữa, là rạp ko chiếu phim đó nữa đâu. Cũng may, trời không phụ lòng người, ngày hôm đó, sân trường vắng và yên ả đến lạ. Cả khoảng trống bao la chỉ có bạn và nó, cơ hội tốt đây.
    - Nó: Hey, rạp đang chiếu Terminator á, nghe nói hay lắm a, đi xem với tớ ko ^^
    - BĐT: (im lặng... im lặng... thời gian nặng nề trôi...)
    - Nó: Nếu cậu bận thì thôi, để khi khác cũng được mà, sao phải căng thẳng thế. Ha ha...
    - BĐT: (im lặng... im lặng... thời gian trôi, có vẻ bớt căng thẳng hơn...)
    - Nó: Sắp vô lớp rồi kìa, tụi mình lên đi.

    Lên lớp... những bậc cầu thang hôm ấy sao bức bối và nặng nề đến lạ. Nó ngốc quá, rủ một đứa con trai đi xem phim, ai mà không đoán ra cái ý đồ đen tối trong đầu nó cơ chứ... Ngốc! Đang lúc nó như muốn hét toáng lên để ném bay cái sự ngốc nghếch của mình vào không trung thì bất chợt bàn tay ai đó nhẹ nhàng nắm lấy tay nó...
    - BĐT: Đi xem phim hả, cũng được đó.
    - Nó: (lặng yên... ngẩn ngơ... nhìn chằm chặp...)
    - BĐT: Tụi mình đang hẹn hò phải không (cười).
    - Nó: Ừ, chắc dzậy a... (thẩn thờ không rõ vì câu nói ấy, hay vì nụ cười khuynh thế kia, hay vì cả hai nhỉ...)
    Thế là, nó với bạn... hẹn hò.

    I believe my heart
    How can it be wrong
    It said that what I feel for you
    I will feel my whole life long…

    Buổi hẹn đến rồi đi chóng vánh. Mọi thứ đều không như nó tưởng tượng, nó đã không nói chuyện với bạn nhiều như trong ý nghĩ của nó, nó đã không tìm cách khai thác tình cảm của bạn như kế hoạch nó đặt ra. Buổi hẹn đó, tất cả những gì nó làm là lặng lẽ gặm nhấm bao bỏng ngô, lặng lẽ xem phim, và lặng lẽ khát khao cảm giác được tựa đầu vào vai bạn khi những đoản khúc yêu đương nhẹ nhàng xen lẫn những trường đoạn hành đông trên màn ảnh, và lặng lẽ tự hỏi "Bạn ấy có thích mình không nhỉ?"...

    Bạn Đẹp Trai có thích nó không... câu hỏi ấy không chỉ kéo dài suốt buổi xem phim hôm đó. Câu hỏi ấy cứ vô tình nhức nhối mãi trong tâm trí nó, xiềng xích sự hoạt bát vốn có của nó. Bây giờ, mỗi lần gặp bạn Đẹp Trai, nó không còn vô tư nói cười như trước nữa, nó cảm thấy nó đang tự tạo ra khoảng cách với bạn. Vì sao chứ, chỉ vì câu hỏi ngốc nghếch đó sao, sao không hỏi thằng mà cứ tự dằn vặt mình như thế chứ... Ngốc! Lại một lần nữa muốn gào thét cho tan đi cái sự ngốc nghếch cố hữu của bản thân, và lại một lần nữa, bất thình lình, bàn tay ấm áp kia lại khẽ nắm tay nó. Nó ngước nhìn bạn, bạn nắm tay nó mà ánh mắt vẫn mãi bị cuốn hút bởi một ánh nhìn xa xăm nào đó phía chân trời...

    You don't have to speak at all
    I know what you'd say
    And I know every secret about u…

    - BĐT: Tớ nghĩ tớ thích cậu, thích theo cách đặc biệt. Tụi mình quen nhau nghiêm túc nha.
    - Nó: (lặng yên... sao cậu không nhìn tớ... không cười như mọi khi...)

    ...

    Ánh mắt nó không thể rời khỏi bức chân dung vẫn mãi chăm chăm vào đường chân trời kia. Nó ngẩn ngơ, ngơ ngẩn, rồi lại... ngẩn ngơ... Rồi... như chính mình cũng không ý thức được hành động của bản thân, nó nhón chân, khẽ chạm đôi môi vào đôi gò má cao cao của bạn Đẹp Trai một nụ hôn dịu dàng. Nó hỏi:
    - Nghiêm túc như thế phải không? (cười).
    Bạn Đẹp Trai nhẹ nhàng chuyển ánh nhìn về phía nó, khẽ đáp:
    - Ừ...

    Bạn ấy lại cười. Nó vẫn chết mê chết mệt vì nụ cười của bạn đẹp trai ngay từu lần đầu tiên gặp mặt. Nhưng lần này, nụ cười ấy như thổi vào hồn nó một cảm giác hạnh phúc diệu kỳ. Ngày hôm đó, nó và bạn bắt đầu "quen nhau nghiêm túc"...

    For now, whenever my heart speaks
    I can only hear your voice…


    Last edited by YAN Music; 09-06-2010 at 02:34 PM. Reason: edit hình ảnh

  5. #5
    Yêu nhạc lắm cơ

    han_mylove's Avatar




    Join Date
    Jun 2009
    Location
    HaehyukParadise
    Posts
    572
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    760 Total
    Yollard
    6,660

    Wink Bài dự thi contest "Viết cho nửa yêu thương"

    Bài dự thi số 04
    Nick trên Yan: han_mylove
    Cảm nhận về bài hát : Tonight Sáng tác : (đã kiếm tìm nhưng vẫn chưa ra)
    Do ca sĩ/ ban nhạc : DBSK trình bày trong album thứ 2: Rising Sun
    Tựa đề bài viết (nếu có): Tonight - DBSK
    Chú thích: - chữ màu tím là lời bài hát được dịch sang Tiếng Anh





    (nhờ Yan Music chèn hộ nhạc theo kiểu trực tiếp như bài dự thi của bạn trên với. Nếu được thì cám ơn bạn nhiều:X)











    Tonight - DBSK













    .....I know......
    ....Love is a miracle....





    Một nửa yêu thương của tôi là Âm.Nhạc

    Chính xác là Nhạc.Hàn

    Cụ thể hơn nữa là DBSK

    Sơ đồ trái tim của tôi rất đơn giản, một nửa là gia đình thân thương, nửa còn lại là Nhạc Hàn (tính đến giờ phút này)

    “Nhạc Hàn”- hai chữ mà đến giờ vẫn còn bị nhiều người (đặc biệt là người lớn tuổi) khinh bỉ, miệt thị. Họ cho rằng đó là thứ nhạc hoặc uỷ mị hoặc chỉ biết nhảy nhót nhố nhăng. Đây chính là hậu quả của làn sóng phim Hàn mấy năm trước, mặc dù họ vẫn háo hức chờ xem từng tập nhưng lại luôn miệng nói phim Hàn toàn ung thư (?!) và những thứ tình cảm tay ba vớ vẩn!

    Thực ra, tôi đã từng “được” đứng trong số “họ”. Hồi đó, thật là có những ác cảm cổ hủ như vậy...

    Câu chuyện của tôi là cả một quá trình dài. Và như một định mệnh, tôi đã tìm thấy tình yêu đích thực của mình với 4 chữ cái thiêng liêng D.B.S.K



    ================================




    Take my hand, hold me tight, and take a rest in my heart so that
    you might feel the heat simmering in.



    Năm tôi lớp 7, truờng cử đi học lớp cán bộ Đội trong hè. Cùng phòng có một người chị hơn tôi một tuổi. Không xinh lắm nhưng khá có duyên và hiền lành. Chúng tôi chia sẻ với nhau rất nhiều thứ, nói chuyện cũng cảm thấy rất hợp. Vậy mà lúc gần đến ngày chia tay, một sự cố đã xảy ra. Chị ấy rút từ trong cặp ra một tấm poster cỡ A4, trong đó chụp “một đống thanh niên lố lăng lộn xộn” ( theo ngôn ngữ của tôi lúc đó ). Càng tồi tệ hơn khi tôi vốn đã có ác cảm với những nhóm nhạc đông dân. Tôi thường hình dung ra cảnh họ tranh nhau từng câu hát mà bật cười!

    Tóc tai của họ mới thật kì dị với tôi: nhuộm vàng hoe và có vài người còn lộ son bóng loáng. Tôi đã nghĩ ngay: nhìn như hifi vậy!

    Và tôi đã hỏi chị ấy: “Ai đây hả chị?”

    “Super Junior- ban nhạc Hàn đang rất nổi, em không biết à?”

    “Ban nhạc gì? Đã đông còn....xấu òm. Mấy thằng này nhìn ái ái chị ạ”

    Tôi đã không thể ngờ được, thậm chí là sốc khi người chị hiền lành ấy chỉ thẳng vào mặt tôi:

    “Chị cấm em gọi các anh ấy là “thằng”, em còn như thế nữa chị tát em đó”

    Trời ạ, tôi nào có làm gì? Bà cô này đúng là điên thật rồi. Tôi vốn nóng tính nhưng vì sắp chia tay nên cũng thôi, không đôi co thêm nữa. Mệt thật, tự dưng lại dính vào “mấy thằng này”.

    Tôi cũng đâu có ngờ, “dính” vào nhạc Hàn lại chính là “định mệnh” của mình....
    Nhưng tình yêu của tôi chưa bắt đầu ở đó

    Tôi đã lờ đi nhạc Hàn rất lâu sau đó. Tôi còn nhớ, khi xem một chương trình âm nhạc trên tivi, có bài “Purple line” chiếu đi chiếu lại. Thực ra tôi đã rất tức giận_cái tức giận của trẻ con khi nhận ra chân mình đang gõ theo nhịp bài hát đó.

    Ở lớp học thêm của tôi, trong khi hai con bạn buôn dưa lê, bình luận về các ban nhạc Hàn thì tôi lại ngồi một góc, không có việc gì làm ngoài nghe cô giảng (mặc dù không hiểu gì cho lắm!). Cả hai đứa nó đều liên mồm tiếp thị cho tôi về nhạc Hàn. Chúng nó đưa cho tôi một cái fic- cái fic tôi đọc lần đầu tiên trong đời. Tôi vốn rất thích đọc truyện, mà cái fic đó nội dung rất hay. Tôi không quan tâm đến tên những nhân vật đó mà chỉ quan tâm tới cốt truyện và không ngăn nổi tiếc nuối, tò mò khi phải dừng fic dang dở vì nó chưa in hết. Trong fic có đoạn miêu tả một nhân vật như sau: “Kim Jae Joong là nam nhân xinh đẹp nhất thế gian. Làn da của cậu trắng như sứ, đôi mắt trong veo, sống động vô cùng như thu cả cái nhìn của toàn thế gian. Đôi môi mọng đỏ hiếm khi vẽ thành một nụ cười...” Trong đó còn miêu tả những cảnh như nắm tay nắm chân của...2 người con trai với nhau.

    Tôi đã nghĩ nó thật kì dị.

    Nhưng dù sao cái fic vẫn hay.


    I can't take it. Your small shaking makes me want to put you on
    and never take you off.




    ====================================





    Cái tính tò mò đã giúp tôi. Tôi cũng muốn biết Kim Jae Joong có giống như fic miêu tả không. Cũng là tình cờ mà lúc đó DBSK vừa ra album mới_Mirotic. Càng tốt, để xem nhạc Hàn có tiến bộ không, hay lại toàn ung thư với tình tay ba?

    Lần thứ nhất, tôi chả thấy nó có gì hay. Tôi chả hiểu nó nói về cái gì vì không có sub.

    Dù sao cũng không có gì làm, bật lại lần hai vậy.

    Cũng hay hay...

    Lần thứ ba,

    Nghe cũng được, mà nhóm chỉ có 5 người, phù hợp với tiêu chuẩn của tôi ^^ Mà nhìn kĩ thì cũng đẹp trai, với lại nam tính, không có dấu vết của....lip-ai

    Lần thứ bốn, năm, sáu....

    Tôi quyết định “Gu-Gồ” “DBSK”

    Nghe thử những bài hát khác của họ.

    Và tôi đã trở thành fan của họ như thế.

    Bây giờ tôi đã tự tin nói chuyện với hai con bạn kia. Họ rất ngạc nhiên với sự “tiến bộ” của tôi.

    Tôi đã trông thấy sự tiến bộ của nhạc Hàn và nhận ra sai lầm chết người của mình.

    Tôi mua rất rất rất nhiều đồ liên quan đến DBSK, từ mũ, hộp bút, thước kẻ, gọt bút chì, huy hiệu, ảnh,......Tôi muốn nhanh chóng bù đắp những khoảng thời gian lãng phí trước kia.

    Tôi thích DBSK

    Không, tôi khẳng định là tôi yêu họ!

    Để được “yêu” họ, tôi phải được nghe nhạc của họ lúc nào tôi cảm thấy cần.

    Mà bố mẹ tôi thì chẳng hề dễ tính tẹo nào.

    Vì thế, tôi đã rất cố gắng học hành chăm chỉ để bố mẹ không phàn nàn mỗi khi nhìn thấy tôi “chúi mắt vào máy tính xem mấy thằng vớ vẩn” hoặc treo đầy tường ảnh “mấy thằng Hàn Quốc”

    Cuối cùng, “tình yêu” của tôi cũng được chấp nhận, dù cho có hơi miễn cưỡng. Bố mẹ không còn phàn nàn nữa, họ đã quen với những lúc tôi ngây người xem DBSK diễn trên sân khấu, chỉ khẽ lắc đầu chép miệng ngán ngẩm.

    Với máy tính và con chuột, tôi đã đến với một thế giới khác.

    Thế giới của những Idol: DBSK, Super Junior (giờ nghĩ lại tôi chỉ muốn tự vả cho mình mấy cái vì cái tội “hỗn láo” ngày xưa), 2am, 2pm, SHINee, Wonder Girls, T-ara...


    Stolen my soul Stolen my heart, I'm filled with you so much that
    I can't breathe. Like a small child caught in the rain. Like
    the love sprinkled on the earth.. like tonight..




    =============================




    Đó là Jae Joong_ người luôn dẫn đầu các cuộc bình chọn sắc đẹp mĩ nam, là người luôn cố gắng không ngừng và cực kì vui tính. Giọng Jae giống như mật ong, hoặc là mía....hoặc là thứ gì đó ngọt ngào tương tự

    Đó là Yun Ho_ leader sshi “King of dance”, cương nghị với đôi mắt sắc, luôn quan tâm tới các thành viên, đặc biệt là Jae Joong ^^ (điều tôi thích ở K-pop là các ca sĩ nam có những mối quan hệ rất thân thiết, điều này cũng khiến những fan-gơ như tôi yên tâm phần nào idol của mình không “có gì” với những cô gái khác^^). Giọng anh ấy không thật xuất sắc nhưng rất chân thành, có cảm xúc

    Đó là Junsu_ giọng ca thiên thần với nhiều khúc phiêu đáng kinh ngạc và nụ cười chết người. Giọng anh ấy rất đặc biệt, giống cá heo

    Đó là Yoochun_ lãng mạn, sexy với chất giọng trầm trầm ấm áp. Vào mùa đông nghe giọng của anh ấy, cũng giống như được cuộn tròn trên giường và uống cacao nóng. Cảm giác rất dễ chịu, lôi cuốn (Yoochun cũng có mối “quan tâm đặc biệt” với Junsu? Tôi mong thế^^)

    Đó còn là Changmin_ maknae cao kều @@ và ham ăn. Giọng của anh cũng cao tương đương với chiều cao 1m87 ấy. Phần “hét” trong mỗi bài thường được Changmin thể hiện, và chưa bao giờ thất bại cả ^^

    Và giọng của họ khi hoà âm là âm thanh tuyệt vời nhất thế gian, nhưng trên hết là mỗi bài hát của họ đều có hồn, có sắc thái riêng biệt. Những đôi vai của họ, tôi có một mong ước cháy bỏng, đó là được chạm vào một lần duy nhất thôi cũng được. Bờ vai ấy không rộng, nhưng thật sự rất đáng yêu mỗi khi cả 5 cùng cúi chào khán giả, thành một hàng thẳng tắp....


    Your embrace is warm like the early morning sunlight.




    ==============================





    Mặc dù đã và đang thích điên cuồng Super Junior, 2am nhưng chưa bao giờ tôi dám tự nhận mình là E.L.F hay Iam. Đối với tôi, những danh xưng đó mỗi người chỉ có một, và idol đó phải là idol xếp thứ nhất trong lòng bạn.


    Tôi là một Cassier


    Vì tôi không thích DBSK


    Tôi YÊU họ!


    Cả đời này sẽ không bao giờ thay đổi (giống câu: “Sống làm dâu nhà DongBang, thì chết cũng làm ma nhà họ *bật cười*)


    Chòm sao Cassiopeia là gia đình thứ hai của tôi


    DBSK là nhóm nhạc duy nhất khiến tôi khóc khi xem họ hát.


    Nhạc của họ là nguồn động viên lớn lao nhất với tôi những lúc khó khăn


    DBSK mở ra cho tôi một thế giới mới.....


    ----------------------------------------------




    Trái tim tôi thực sự rung động mỗi khi nhìn thấy những đôi vai gầy gầy của họ cúi chào khán giả.



    Tôi chăm chú vào từng câu hát của họ, đắm chìm trong thế giới diệu kì của họ, đặc biệt là “Tonight”



    Tôi khóc cùng họ khi theo dõi những giải thưởng lớn. DBSK luôn no.1



    Tôi cười mỗi khi nhìn thấy cử chỉ ấm áp mà các thành viên trao cho nhau



    Các kiểu cười, kiểu nháy mắt của họ tôi đều thuộc lòng cả.



    Now I know why those people are saying "love is blind"
    I believe my heart belongs to you. I love you more than I do..



    Nếu ai chê trách DB trước mặt tôi, thỉnh thoảng cũng có người nhìn tôi như con hâm “để vài năm nữa xem còn thích với yêu được không”, tôi sẽ không tranh cãi nhưng trong lòng thì lại nghĩ thế này:

    “Tình yêu của tôi

    Tình yêu của chúng tôi dành cho idol của mình

    Có khi còn bền vững gấp vạn lần thứ tình cảm trai gái ngoài đường của các người”


    Bây giờ, nếu được gặp lại người chị năm nào, nhất định tôi sẽ khoanh tay xin lỗi vì đã trót nghĩ chị ấy bị... điên


    Chính tôi bây giờ cũng đang như vậy.


    Điên lên vì những người chưa từng gặp bao giờ!



    Like a fireball you're spreading a fire in my heart.





    =============================



    Hiện tại, đang là một giai đoạn khó khăn với nhiều nhóm nhạc tôi yêu thích, đặc biệt là DBSK.

    Vì một số lí do mà 5 con người ấy phải tạm thời chia cắt

    Bên 3 bên 2

    Thật buồn...


    I love you When I saw you, when I touch you, when I feel you
    When I fall in love. You've got an endless passion.


    Nhưng có lần, tôi đã nghe Yoochun nói trên một show truyền hình “Simplify your life!”

    Tôi bỗng nhận ra nhiều điều nếu làm theo lời anh ấy nói.

    Chỉ đơn giản là nếu trường hợp xấu nhất, họ không còn cùng làm việc với nhau nữa. Mỗi người rẽ một ngả ...

    Thì họ vẫn cứ là một gia đình, vẫn là bạn bè. Tình cảm của những fan thực sự dành cho họ cũng không bao giờ thay đổi.

    Trường hợp xấu hơn, họ giải nghệ tại thời điểm này_thời điểm hoàng kim, đỉnh vinh quang của họ: DBSK luôn no.1 thì cũng không hẳn không có cái lợi.

    Fan sẽ buồn, tôi sẽ khóc một thời gian

    Nhưng tôi sẽ mãi bảo vệ được hình ảnh của họ trong trái tim mình, hình ảnh đẹp đẽ, rực rỡ, hoàn hảo nhất.


    I can feel you living and breathing inside of me to the fullest.



    Mặc dù vậy, chả ai có quyền cấm chúng tôi hy vọng cả, hy vọng có điều kì diệu xảy ra, 5 con người hoặc 5-anh-em-siêu-nhân ấy lại cùng đứng bên nhau cúi chào khán giả, hát những khúc ca dài bất tận...

    Giống như hình xăm trên lưng JaeJoong: “Hope to the end” và khẩu hiệu của Cassiers:

    “Always keep the faith”

    Quan trọng là họ có làm gì

    Tôi vẫn sẽ ủng hộ hết mình như với một “người yêu” thật sự

    Vì một nửa yêu thương của tôi

    100%DBSK.



    Stolen my soul Stolen my heart, I'm filled with you so much that
    I can't breathe. Like a small child caught in the rain. Like
    the love sprinkled on the ground.. like tonight....






    Và tôi tin rằng
    Mình sẽ được gặp họ
    Dù chỉ là trong mơ
    .......Tonight.......








    Last edited by Amy-Rock; 12-06-2010 at 06:49 AM.
    How can I stop loving Lee Hyukjae?
    Cause this love is painful and guilty

    [Haehyuk-biased]

  6. #6
    Thở bằng... nhạc

    Zen_neZ's Avatar




    Join Date
    Mar 2010
    Location
    Unescapable illusions about Micky's voice...
    Posts
    299
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    2,365 Total
    Yollard
    5,675

    Wink Contest: Viết cho nửa yêu thương 2010


    Bài dự thi số 05

    Nick trên Yan: Zen_neZ

    Cảm nhận về bài hát: Bolero

    Do ca sĩ/ ban nhạc : DBSK/TVXQ trình bày

    Tựa đề bài viết (nếu có): Niềm tin

    Bolero - DBSK




    Em đã từng chỉ nghe nhạc sau khi xem MV. Nếu một bài hát bắt mắt em ngay từ đầu, em sẽ tìm bản audio, và thích nó.

    Và em nhớ, lần đầu tiên em nghe Bolero…


    Gần đến Tết, và ở nơi em sống trời rất lạnh. Co người trong chăn ấm, lười nhác như một chú mèo ngái ngủ. Không TV, không Internet, chỉ có những giai điệu từ chương trình em yêu thích trên radio, làm em thấy người như tan chảy ra theo những sợi mưa rơi trên cửa sổ.

    Lơ đễnh, em không thể nhớ được một bài hát nào trong chương trình hôm đó.

    Đến lúc em nghe…

    Năm giọng ca êm như tấm chăn em cuộn quanh mình

    Một giai điệu ngọt như mưa xuân đang hát

    Em không biết tiếng Nhật, trước đó em nghe nhạc của các anh cũng chưa bao giờ nghe những ca khúc tiếng Nhật.

    Vì em nghĩ, có ai có thể hát một bài ca không phải tiếng nói quê hương mình mà có xúc cảm được đâu…

    Và em đã nghe…

    Từ những ca từ đầu tiên, em lặng người.

    Đó là gì vậy?

    Một bài hát sao? Không, đó là một lời thầm thì dịu dàng nhất mà em từng biết.

    Em nằm cuộn trong chăn ấm, bất giác đưa tay lên. Trong cái lạnh buốt của Tết miền Trung ấy, em thấy như từng lời ca thấm dần vào da thịt mình, như làm em mê đi theo từng lời nhắn nhủ.

    Và vút lên… những thiên thần đang hát, hát mãi khúc ca từ thiên đường.

    Cả cơ thể em run rẩy, em không nghe được mưa, em không thấy trời đã tối.

    Mơ hồ, em chỉ hiểu được câu hát tiếng Anh
    …Let you dance away… Don’t you know, I stand by your side…
    Ướt hết mặt rồi, em quên đóng cửa sổ sao? Không phải mưa, là em khóc…

    Tết năm đó là lúc em thấy mình yếu đuối và cô độc khủng khiếp, là lúc em băn khoăn liệu em có thể hạnh phúc khi là chính mình…

    Và đã có một bài hát làm cho em mạnh mẽ.

    Bolero.

    Em tìm lời bài hát của các anh, và em nghe, nghe mãi…
    Nỗi đau từ sâu thẳm trái tim bạn… sâu thẳm…

    Xin đừng… đừng kìm nén cho riêng mình như thế
    Không ai trách cứ bạn đâu
    Ổn rồi
    Là chính bạn cũng không sao đâu…
    Có biết không, lúc nào nghe đến những câu này, em đều muốn khóc.

    Rồi từ đó, cứ mỗi khi em buồn, mỗi khi em thấy hoang mang về bản thân, em lại nghe Bolero. Nghe, mỉm cười và tìm vào giấc ngủ, tin rằng ngày mai em sẽ hạnh phúc hơn.

    Em chưa bao giờ mất đi niềm tin đó.

    Dẫu cho bây giờ, có hàng trăm người nói với em là cánh của 5 thiên thần đã không còn gắn liền với nhau nữa, em vẫn không từ bỏ niềm tin. Vì niềm tin đó em đã mất bao nhiêu lâu để vun trồng, đã chăm sóc bằng bao nhiêu nụ cười và nước mắt, chỉ cần em còn cảm nhận được trái tim các anh dành cho nhau và dành cho những người yêu mến các anh như em, thì trái tim em sẽ vẫn còn dành cho các anh.

    Và em vẫn nghe Bolero…
    Vĩnh viễn…

    … Cassiopeia sẽ luôn chiếu sáng cho các anh…

    … nhìn ngắm các anh… bước đến tương lai rực rỡ…

    Cho dù các anh đi đến nơi đâu…

    … em sẽ không ngừng hi vọng… không ngừng bảo vệ tình yêu này…


    Hãy lắng nghe…

    Điệu Bolero lấp lánh… đắm đuối… cô đơn…và cháy bỏng…

    Các anh không hề đơn độc

    Chỉ cần các anh vẫn còn trong cuộc đời này


    Cassiopeia chính là nơi nương náu của các anh…

    … nơi các vị thần bình yên trú ngụ…

    Always keep the faith
    --- o0o ---
    Last edited by Amy-Rock; 12-06-2010 at 06:50 AM.
    Em, cứ cố chấp mà yêu mến các anh đấy...

    Junsu --- Yoochun --- Jaejoong --- Changmin --- Yunho

    Mãi mãi hạnh phúc, khi được nhìn các anh bước đến tương lai rực rỡ

    Cho dù con đường các anh đi như thế nào, hãy là chính mình, và bình yên...

    youtube.com/MsZeneZ

  7. #7
    Thở bằng... nhạc

    Zen_neZ's Avatar




    Join Date
    Mar 2010
    Location
    Unescapable illusions about Micky's voice...
    Posts
    299
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    2,365 Total
    Yollard
    5,675

    Wink Contest: Viết cho nửa yêu thương 2010

    Bài dự thi số 06

    Nick trên Yan: Zen_neZ

    Cảm nhận về bài hát: Toki wo tomete

    Do ca sĩ/ ban nhạc : DBSK/TVXQ trình bày

    Tựa đề bài viết (nếu có): Bolide

    Toki wo tomete - DBSK



    Có một vì sao

    Đó là vì sao sáng nhất, đẹp nhất trên bầu trời

    Tất cả những ngôi sao khác đều ngưỡng mộ nó, tôn sùng nó

    Nó chán ghét tất cả

    Đêm đêm, sao nhìn xuống thế gian và mỗi ngày càng tò mò thêm về cuộc sống mà mình chỉ có thể nhìn từ trên cao như thế

    Một ngày, trên bầu trời khuyết đi một chút sáng, vì sao trốn nhà, bỏ xuống nhân gian rong chơi…

    --- o0o ---
    Trong vội vã

    Những chòm sao mùa hạ

    Nghiêng mình xuống thung lũng và ẩn nấp…
    --- o0o ---

    Sao vẫn là một vì sao, vẫn không thuộc về thế giới con người, nên cũng chỉ có thể vô hình lướt đi bên những cuộc sống bận rộn nơi đây.

    Bay qua núi, bay qua sông, vô số những cuộc đời lướt qua đôi mắt của nó

    Ngày trôi, vì sao ngày càng thấy buồn chán, nó muốn quay lại bầu trời, quay lại nơi nó đã rời đi

    Cho đến khi nó nhìn thấy một người

    Lần đầu tiên, vì sao thấy một đôi mắt lấp lánh hơn cả những anh chị em của nó

    Lần đầu tiên, vì sao thấy một nụ cười rạng rỡ hơn cả cha Mặt Trời

    Lần đầu tiên, vì sao thấy những giọt nước mắt long lanh hơn cả tia sáng của mẹ Mặt Trăng

    --- o0o ---
    Ngày trôi…

    Có những khi ta muốn khóc vì những điều tưởng như nhỏ nhặt

    Dù cho nơi bạn muốn đến trước đây đã không còn nữa

    Ta vẫn tin tình yêu này sẽ không bao giờ kết thúc…
    --- o0o ---

    Người con gái đó, mỗi đêm đều quỳ giữa cỏ xanh bát ngát, chắp tay hướng lên trời, cầu nguyện cho sinh mạng của người con trai cô yêu bằng tất cả trái tim

    Vì sao dừng chân, thôi lang thang rong ruổi, ngày cũng như đêm, lặng lẽ mở to đôi mắt vô hình nhìn sâu vào mắt cô, lặng lẽ vẽ trên đôi môi vô hình một nụ cười khi nhìn thấy nụ cười của cô, lặng lẽ dùng đôi tay vô hình cố lau đi nước mắt trên đôi má cô.

    Sao biết, ánh mắt này, nụ cười này, nước mắt này, mãi mãi không dành cho nó.

    Lần đâu tiên, vì sao kiêu hãnh biết thế nào là thù hận. Hận người con trai vô lực trên giường bệnh kia đã lấy đi tất cả những gì nó muốn. Hận cả người con gái đã cướp đi ánh sáng thánh thiện trong tâm hồn của vì sao.

    Một đêm nọ, vì sao đến bên giường bệnh, nhìn cô gái ngủ quên mà tay vẫn nắm chặt tay người yêu. Ánh sáng của vì sao lóe lên tàn nhẫn… rồi biến mất… trên bầu trời lại lấp lánh như xưa…

    --- o0o ---
    Tôi muốn dừng dòng thời gian, và bên bạn bất kể lúc nào

    Nhìn lên bầu trời

    Tôi thầm ước

    Khi nối những vì sao lấp lánh lại với nhau

    Tôi mong nhìn ra hình bóng bạn…
    --- o0o ---

    Hôm sau, người ta nói với cô gái, người kia chỉ còn sống được ba ngày.

    Vì sao nhìn xuống từ trên cao, mỉm cười. Nó chờ đợi, ba ngày nữa, khi nước mắt cạn khô, cô gái sẽ quên tất cả. Lúc đó, nó sẽ lại xuống trần gian…

    Nhưng rồi, nó nhận ra có điều gì không ổn.

    Cô ấy không cười, không khóc, ánh mắt cũng thôi lấp lánh nhìn lên bầu trời, chỉ còn trống rỗng và đớn đau nhìn không dứt khỏi chàng trai

    Một ngày, một đêm. Hai ngày, hai đêm. Ba ngày…

    Đôi mắt cô vẫn nhìn không dứt vào chàng trai, không biết từ trên cao cũng có một đôi mắt không rời khỏi mình

    Đêm thứ ba, trời mưa tầm tã, hơi thở người kia yếu dần trong tiếng mưa rồi lặng yên hẳn

    Nước mắt lại rơi, người con gái gọi tên người yêu trong tuyệt vọng

    Vùi sâu khuôn mặt đẫm nước mắt vào bờ vai người yêu dấu, cô không kịp nhìn thấy trên bầu trời, đằng sau màn mưa, có một ánh sáng chớp lên, rồi nhạt nhòa lao vút về chân trời…

    Sao băng… đó là khi một linh hồn về với chốn bình yên, hoặc một ước mơ sẽ thành hiện thực…

    --- o0o ---
    Tôi không thể nói với bạn rằng tôi yêu bạn

    Tình yêu vụng về này run lên như sóng biển

    Mắt ta chạm vào nhau ngượng ngùng

    Nhận ra khi ta bên nhau quý giá từng khoảnh khắc…

    Dẫu những thề nguyền ta viết lên cát đã tan biến theo từng đợt sóng

    Tôi vẫn tin tình yêu này không bao giờ đổi thay…
    --- o0o ---

    Có một vì sao

    Đó đã từng là vì sao sáng nhất, đẹp nhất trên bầu trời

    Vì sao đã cho đi ánh sáng của mình, trở thành một ngôi sao chết, lẻ loi bên bờ sông bạc

    Đêm đêm, sao nương theo ánh sáng từ những vì sao khác, nhìn xuống trần gian, nơi có một người con gái đã không còn rơi nước mắt, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh bên người yêu thương

    --- o0o ---
    Tôi muốn dừng dòng thời gian, và bên bạn bất kể lúc nào

    Tôi muốn ghì chặt bạn hơn nữa

    Nhớ về bạn

    Là khi tôi tin vào vĩnh cửu…
    --- End ---
    Em, cứ cố chấp mà yêu mến các anh đấy...

    Junsu --- Yoochun --- Jaejoong --- Changmin --- Yunho

    Mãi mãi hạnh phúc, khi được nhìn các anh bước đến tương lai rực rỡ

    Cho dù con đường các anh đi như thế nào, hãy là chính mình, và bình yên...

    youtube.com/MsZeneZ

  8. #8
    Mình là thành viên mới nè

    hat_ca_tu_do's Avatar




    Join Date
    Jun 2010
    Location
    trần gian
    Posts
    1
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    0 Total
    Yollard
    225

    Wink bài dự thi

    Nick trên yan: hat_ca_tu_do
    Cảm nhận về bài hát: Một mình Sáng tác:Thanh Tùng
    Do ca sĩ Hồng Nhung trình bày

    TÔI MÃI DÕI THEO EM
    "Gió nhớ gì ngẩn ngơ ngoài hiên
    Mưa nhớ gì thì thầm ngoài hiên
    Bao đêm tôi đã một mình nhớ em,
    Đêm nay tôi lại một mình..."
    Lời bài hát cất lên, vọng vào trong tôi bao xót xa. Tôi không phải là một người cô đơn để rồi "một mình" gậm nhấm bao nỗi nhớ nhung nhưng tôi cũng có đủ nhạy cảm để biết buồn, biết đồng cảm với sự cô đơn. Một mình ở đây không hẳn là sự cô đơn khi người ta không có ai bên cạnh mà là một sự cô đơn trong tâm hồn khi mất đi một người thân yêu nhất của mình. Lời bài hát nghe sao thảng thốt, như một tiếng vọng của tâm hồn khắc khoải "đêm nay tôi lại một mình... nhớ em".
    Tôi và em sao mà xa cách quá, tôi chỉ có thể thấy hình ảnh của em trong nỗi nhớ.
    "nhớ em vội vàng trong nắng trưa
    áo phơi trời đổ cơn mưa..."
    Em vẫn tất tả ngược xuôi để rồi hằn trong tôi là nỗi nhớ khôn nguôi, là những xót xa về cuộc đời, không phải của em, không phải của tôi mà đó là cuộc đời của hai chúng ta. Tôi tưởng chừng như nhìn thấy em, thấy
    "đôi chân chênh vênh con đường nhỏ
    nghiêng nghiêng bóng em gầy"
    Tất cả sao mơ hồ quá! Em mỏng manh quá!Tôi chỉ muốn bên cạnh em để che chở cho em nhưng... cuộc đời không như người ta mong muốn phải không em? Tôi và em là hai con người, hai mảnh đời riêng biệt và xa lạ. Tôi không thể nào bên em để làm cho đôi chân kia bớt chênh vênh, làm cho bờ vai kia thôi không còn sương gió, làm cho những giọt mồ hôi không còn đẫm ướt những sợi tóc mai của em ... nhưng... Tôi thấy mình như bất lực khi phải nói từ "nhưng", tôi không thể làm gì cho em cả. Tôi chỉ biết đứng lặng nhìn, lặng buồn, lặng đau để rồi "cô đơn... cùng với tôi về".
    Tôi vẫn mãi "một mình" và em vẫn mãi "vội vàng" với những lo toan. Mong em luôn bình yên để biết được rằng ở nơi đâu đó trong cuộc đời này có tôi mãi dõi theo em.

    Bài viết của bạn không hợp lệ
    1. Mỗi thành viên có thể gửi nhiều bài dự thi. Tất cả các thành viên của YAN không kể ngày tham gia YAN đều có thể dự thi với ít nhất 20 bài viết.
    Last edited by Amy-Rock; 14-06-2010 at 11:14 AM.

  9. #9
    Diamond used to be coal M.vers of the hustla £ Misty water-colored memories none of 'em niggas could FADE meh

    TheOfficialMadonna's Avatar




    Join Date
    Mar 2005
    Location
    hiruhiru
    Posts
    42,582
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    3,236 Total
    Yollard
    167,240

    Default

    Bài dự thi số 8.
    Nick trên Yan:
    byondlinné!
    Cảm nhận về bài hát :

    Underneath the Stars - Mariah Carey
    Tựa đề bài viết (nếu có): Mình không có tựa đề bài viết




    Chào mọi người, hôm nay mình xin viết bài ''Mình không có tựa đề bài viết''. Mong mọi người ủng hộ. Trước hết, mình xin tự giới thiệu về bản thân mình.

    --------------


    Mình năm nay mười sáu tuổi.

    Gia đình mình có một bố, một mẹ, mình là con một, hai con mèo tam thể đẹp lung linh. Nhà mình mặt phố, bố làm to.


    Mình chưa yêu một ai. Xin nhắc lại là, mình chưa bao giờ cảm thấy rung động hay cảm nắng với một con người có hai tay hai chân (hay ba chân cũng được, whatever).


    Từ khi sinh ra, lớn lên cho đến lúc cắp sách đi bổ túc văn hóa với Tây cho đến giờ, mình chưa yêu ai.


    Mỗi lần ai đó đề cập đến vấn đề yêu đương với mình, đại loại như ''Mày có bồ chưa? Có để ý em nào chưa?'', mình cười khẩy, lơ lơ. Mình dám à? Mình nào có gan đó. Mình chỉ biết bẽn lẽn trả lời ''Chưa'' với người lớn, hay phồng mắt trợn má vỗ ngực khoe khoang ''Tao mất gin rồi nha blah blah'' hoặc ''I got laid, you wish'' với mấy đứa rảnh nợ tọc mạch vụ phòng the tuổi teen này thôi. Nói cho vuông là mình lúc nào cũng sẵn sàng thỏa mãn nhu cầu sinh lý của các bạn ấy, sở thích khoái nghe chuyện kín của người khác.


    Mình đùa thôi. Mình nào dám.


    Babe.. that's young love, underneath the stars...

    --------


    Mình năm nay mười sáu tuổi.

    Mình chưa hề biết yêu in term of tình yêu đôi lứa, since I was born. Sợ chưa?


    Mình thích học môn Địa Lý. Mình cũng rất thích Thiên Văn học. Mình thích đặt bàn tay ôm chặt một vòng kính viễn vọng mà xoay xoay. Mình thích đưa mắt vào trong ống ngắm. Mình thích ngắm. Mình thích nhìn. Mình thích quan sát vầng sáng của trăng, tâm can của gió trời lồng lộng và lồng ngực nhấp nhô của ai đó nằm cạnh bên, trải tấm thân trần giữa ngàn cỏ xanh bao la bát ngát.


    Mình thà chết còn hơn sống mà mất đi đôi mắt. Đôi mắt tạo ra để chiêm ngưỡng những tuyệt tác của thiên nhiên, đặc biệt là những người (đẹp) chung quanh mình.


    Như đã nói ở trên, mình rất thích ngắm sao, nhưng đôi lúc trong lòng cũng ngứa ngáy khó chịu, rảnh đời rồi lại đâm nảy sinh nhiều ý nghĩ vẩn vơ, thắc mắc mà nếu hỏi người lớn, 90% là ăn đập. Haha, curiosity is the key.


    Bless my dirty mind, cái gì ở đằng sau ánh sao kia nhỉ? Tại sao vũ trụ lại rộng lớn đến vô cùng cực, không có giới hạn đến như vậy? Ánh sao phải chăng rất đẹp hay đó chỉ là cảm xúc do con người thêu dệt lên dưới sự tác động chi phối giữa cái ôm vội, nụ hôn nồng cháy nhưng... hụt, lời tỏ tình bị dismissed...?

    Babe.. ran away for a while, to a place that we could hide, to a place that no one can find. Drifting.. Drifting.. Drifting..

    That's young love, undernearh the stars.



    ---------------

    Mình năm nay mười sáu tuổi.

    Mình chưa từng hôn ai, không kể có xúc cảm hay không có xúc cảm với người đó hay không since I was born. Sợ chưa?


    Mình rất thích học môn Tâm Lý (các bạn ở Việt Nam ghen đi nhé kaka). Mình rất quý cô giáo mình. Ở lớp, mình được học về ảnh hưởng di truyền, ảnh hưởng tâm lý bởi ba tác nhân chính là sinh học (não bộ and so on), ảnh hưởng xã hội và yếu tố kết hợp giữa hai nguyên do trên. Mình được dạy theo chương trình mới, nghĩa là chương trình mang tính giáo dục cộng đồng nhiều hơn là phấn trắng bảng đen nước bọt giáo viên và nước mắt học trò.


    Mỗi lần finish xong một chapter, mình lại gấp nguyển sách nghìn trang ấy lại, kẹp cái Willy booknotes xinh xinh, lượn vòng con mắt 180 độ nhìn trợn ngược lên trên như muốn ăn tươi nuốt sống con mắt của con nhỏ bạn người Đức kế bên cạnh.


    ''I know exactly what you are thinking bout''
    ''Douche, such a big fat liar''
    ''Thought that I was just making a joke?''
    ''How was I supposed to believe?''
    ''You want me, deal with it''

    Tõm. Nhỏ đó rơi. vào. bẫy. Trap. I have to exploit his false confession. Như FBI hay các criminal international investigation ép uổng ''kẻ tình nghi là tội phạm'' khai nhưng gì họ muốn ''kẻ tình nghi là tội phạm'' phải khai, mặc dù ''kẻ tình nghi là tội phạm'' thật ra không ăn cùng chén, tắm cùng bồn thậm chí mặc cùng undie với ''tội phạm thực sự''. She tried to deny, but the rest of the class gave him a backlash response. She denied but I bet in his little mind, she DID trigger and take doubt at her feelings for me.

    And the feeling was so heady and sublime
    As I lost my heart to you
    there is a dark.. [e hèm]

    Babe.. that's young love, underneath the stars


    --------------




    Mình năm nay mười sáu tuổi.

    Đối với mình, những thứ đi ngược lại tự nhiên là bệnh hoạn và không có thuốc chữa, i.e. đồng tính, bao cao su, các phương pháp phòng tránh con người from reproducing population. Bệnh. Hoạn. Vô. Đối. Mình. Sẽ. Phạt. Tất. Mình sẽ đi học politics, sau này về VN ra hết luật ban bố cấm hết mấy thói đời bệnh tật dửng mỡ ấy đi cho chừa. Sợ chưa?


    Mình rất thích học Hóa, theorically. Minh thích mày mò và tìm hiểu thông tin về medicine, especially when it comes to presentation. Mình thích đứng trước mọi người nói về một vấn đề nào đó mình quan tâm và khai thác (tố chất của politician, that's why my German girl couldn't stop herself from saying that I was such a big fat liar
    )

    Mình thích bàn về ma, bàn về bùa ngải dưới phương diện một nhà khoa học. Mình thích đọc những câu chuyện thần bí về chúng: ngải yêu, ngậm ngải tìm trầm, bói ngải... Let's imagine, after attacking German girl mentally, now I have to set my target as hurting her physically by ''ngải''. Đừng nói với mình là ngải không phải quà của thiên nhiên. Mình sẵn sàng tát vỡ mồm bạn nào dám nói thế. Tưởng tượng nào, mình sẽ lấy lá ngải, chày cối nhuyễn ra thành nước, thắm vào khăn lén đặt vào túi áo bạn ý, hoặc trây trét lên giường ở dorm của bạn ý, hoặc hoặc hoặc... Such a great fun love.


    Ohh, Beautiful and bittersweetly
    You were fading into me
    And I was gently fading into you

    cause I didn't get affected by ''ngải''. You wish.


    /////////////////////////////////////////
    .


    Mình ghét đặt
    ------------ở đầu mỗi đoạn văn rồi. ------------ tượng trưng cho những gì có thể xé được, những gì được coi là drafts, là bản thảo, là mặt nạ, là những sự giả dối, những gì giúp người khác cover themselves in order to have their reputation at its best or show off as much as possible.

    Mình nói thật, dưới sự chứng giám và không-thể-xóa-mờ của ///////. Dưới mặc định size font 2 instead of size 1 mình đang lảm nhảm ba hoa múa mép nãy giờ.


    Mình năm nay mười bảy tuổi.


    Gia đình mình, (hiển nhiên, fortunately), có một bố, một mẹ, một chị, mình và hai con chó, một con đã làm bà và một con đã làm mẹ.


    Mình ghét học, thích chơi, như bao teenagers khác. Chemistry và Psychology I could find it interesting but nothing more than that. Revision works are such a disaster and there might be a chance I could fail. Mình bình thường.


    Mình had a crush on loads of people. Mình biết text cho người mình yêu giữa đêm khuya, mình biết online đến 2-3h sáng để sáng hôm sau mặt mũi đèn pin sáng trưng. Mình bình thường.


    Mình không phải là người cổ hủ, người sống có racist và prejudice if I don't wanna mention that I am also..
    [e hèm].. Hỉ nộ ái ố mình có những không bao vờ put towards someone unreasonably.



    Weak in the knees
    Wrapped in the warm gentle breeze, and I,
    So shy, a bundle of butterflies
    Flush with the heat of desire
    On a natural high

    Yup, I'm THAT shy. Mình ngại khi phải nói thật, khi thấy một ai đó phải đau lòng vì mình, nhất là những người mình yêu thương nhất. Chắc hẳn ai trải qua giai đoạn ''mọc lông mọc cánh'' như mình đều từng giấu diếm nhiều chuyện, từ nhỏ nhặt đến cả việc ảnh hưởng lớn và lâu dài đến cuộc đời mình sau này. Mình ấm áp, mình có thể ôm hôn. Người mình có thể tỏa ra hơi ấm sưởi nóng tình yêu, no matter who you are, just once I love you, I can do everything for you.


    Mình là người có-khả-năng-nói-ra-những-lời-có-cánh. Chỉ để anh biết.

    Và mình đang yêu. Dành cho người mình yêu:

    It's gonna be a year next week. Just so you know. herm.. I bet you knew bout it before. But seems like after all you don't care. you feel love but not feel this way, don't you? I'm not expecting you to read those lines but if... there's a possibility for some of your friends taking a look at it and might call you in, please. I love you to death but not risking all that I've got. I have my life in the palm of my hands. Holding strong, not loosing it then giving it to you for granted. You don't love me. Fine, but don't judge my feelings cause it's not what you usually see. You can look down at me as a freaking retarded mentall illness unifentified orientation but still, I don't give a @@!$@^^$#! If you think so, you'd be dumped as hell. Haha. I know that you won't. Indeed, you're my cutie Ennie Minnie who is not a homophobic, taking prejudice on other people as if LGBT is such a sin.

    In case of the best luck I'm looking for occuring, IF YOU LOVE ME..

    ..

    would I be pleased and sacrifice everything for you?



    .


    No.


    You have to ask. :.)

    Cause you know, babe, this is young love, underneath the stars. Your mission is just to expose it, blow it out of the smoking guns we've been playing with for years. You are 5 years older than me. You know what to do apparently.

    But the time went sailing by
    Reluctantly we said goodbye
    And left our secret place so far behind
    And I lay in bed all night


    I lay in bed all night. I do. I am laying in bed right now. Waiting for you to come. Đại Tây Dương là một quãng rất dài, sounds so impossible but Skype, Y! or Live Chat do it wonder.

    German girl in this fiction represented your German team in World Cup (nice ha?). I know how mighty God they would be in your eyes. Wish the best for them, for you as well. Keep that smile on your face, keep that ''disgusting laugh'' on my sexy Beats by Dr.Dre. I kept on record and spinned it, again and again.

    I love you, again and again.

    Cause you know, how young I am.

    how young my love is.

    easy to find. right underneath our stars xxxxxxxxx

    09.01.1988.




    sorry cuz I could not find a night scene for your favorite film, which definitely suits my kind-of love letter bout my Stars love. hehe.


    http://www.youtube.com/watch?v=yI_c7bZ34IA&feature=fvw


    Last edited by TheOfficialMadonna; 14-06-2010 at 08:23 AM.
    Tim mẹ Nở chỉ có mình con Cứt

  10. #10
    ♥ Tiểu Thần Tiên Panda ♥ [Feeling box]Cute heart 2010

    falling leaves's Avatar





    Join Date
    Aug 2008
    Location
    autumn
    Posts
    464
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    122 Total
    Yollard
    123,480

    Default

    Bài dự thi: số 09
    Nick trên yan: Falling Leaves.
    Cảm nhận về bài hát: Tạm biệt. do ca sĩ Khánh Linh trình bày.
    Tựa đề: Lá thư gửi bạn hiền.




    Bạn hiền của tôi,
    Tôi viết bức thư này gửi bạn, bạn hãy đọc từ từ thôi nhé, vừa đọc vừa ngẫm nghĩ.

    Kỷ niệm mãi trong tim ta
    Ngày vui ấy ta bên nhau
    Bao gian khó cuộc đời vượt qua


    Sáng nay tôi ra đường. Trời vừa mưa xong. Nước vẫn còn nhỏ tí tách trên lá. Ôi, bạn hiền, chắc bạn không biết là tôi thích mưa đâu nhỉ?! Bởi vì nếu tự nhiên nói ra thế nghe thật sến, nên mấy năm bên nhau, tôi không nói.
    Tôi thích mưa, bạn ạ.

    Rồi sau này chúng ta lớn lên một chút, bạn lớn lên một chút, bạn sẽ biết nhiều hơn về tôi, rằng tôi “hâm” như thế nào. ^^

    Sáng hôm nay, tôi đi chợ sớm. Lúc ấy mưa vẫn còn vương vấn, và nắng thì chưa thức dậy. Thời tiết dìu dịu, mát lạnh trong không khí thấm đẫm nước mưa. Tôi bước đi chầm chậm trên con đường quen thuộc, trong lòng suy
    nghĩ rất lung.

    Lớp mình dạo này có một vài vụ xích mích nhỏ. Thế rồi không hiểu vì sao mà chúng hợp lại với nhau, thành một vụ to to. Lớp chia làm hai phe. Bên này khóc, bên kia cũng chẳng thể cười.

    Và trong lúc ấy thì có một câu nói được truyền qua truyền lại, câu này vốn là từ bạn thân của bạn thân của tôi mà ra, rồi tôi được nghe tua lại một lần từ một người ngoài cuộc, rồi tua lại lần thứ hai từ một bạn ở phe đối đầu, nên rất nhớ. Bạn tôi trong lúc chửi nhau với người của phe đối đầu đã nói như thế này (không biết bạn hiền đã nghe qua chưa, thực sự nó không lọt tai cho lắm, nên tôi sau này mới suy nghĩ nhiều như vậy):

    -Cái thớt bị chém nhiều nó còn sứt mẻ, còn cái mặt thớt của mày chém trăm ngàn nhát, nó vẫn trơ ra.


    Bạn hiền à, tình bạn bốn năm trời của chúng ta bỗng nhiên trở thành một cái thớt mỏng manh sau câu nói này. Và bao nhiêu nhát dao đang chờ đợi nó.

    Không nhắc đến chuyện này nữa.

    Sáng nay tôi đi chợ. Lúc tôi dẫm lên mặt đường ướt mưa, tôi đã nhìn thấy một vật thể lạ. Một thứ gì đó nằm chỏng chơ trên mặt đường. Một thứ màu tím, rất mỏng, và rất nhiều, nhuộm tím cả một phần đường đi. Trông nó mỏng manh lắm, còn bị người ta đi xe qua nữa, rất tội nghiệp, bầm dập. Nhưng vẫn nhận ra được nó là cái gì: cánh hoa bằng lăng.

    Tôi lại nhớ tới cô Lâm Đại Ngọc chôn hoa trong tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng, giá như tôi có thể đem những cánh hoa ấy đi chôn để chúng ko bị dẫm đạp lên nữa. Nhưng cũng như tình bạn của chúng ta, tôi không bảo vệ nổi; những cánh hoa nằm đó, tôi không thể đem chôn.

    Thì ra đã vào hạ rồi bạn ạ. Dù trước cửa nhà tôi có cây bằng lăng, nhưng nếu như suốt ngày chỉ đứng dưới gốc thì sẽ không biết là trên cây có hoa =.= .


    Và giây phút tạm biệt với bạn hiền...


    Vào hạ. Những cơn mưa rào cũng thường xuyên hơn. Đất trời không còn say sưa như hồi vẫn còn xuân, mà trở nên sống động hơn. Cùng với cái nóng như đổ lửa, tâm hồn con người cũng nóng theo. Tôi tự nhiên có cảm giác, dường như xe cộ trên đường cũng đi nhanh hơn, người làm việc cũng làm việc nhanh hơn.

    Chỉ có lũ học trò là chậm đi. Ngồi trong lớp, tôi gặm bút, ngồi nhìn ra cây phượng trên sân trường: lơ thơ vài chiếc lá. Tôi cứ mong mãi nó có hoa, dành cả giờ học ngồi nhìn cây, cầu mong nó có hoa.

    Mùa hè, mùa thi, mùa chia ly – đã sắp đến rồi. Năm nay cuối cấp rồi bạn hiền nhỉ?! Tôi không làm sao tập trung vào việc học được. Trong giờ học, tôi ngồi chăm chú nhìn cô giáo, trong đầu nghĩ: Sắp ko được gặp cô nữa rồi. Hoặc, không nhìn cô, tôi nhìn các bạn xung quanh, trong đầu nghĩ: Sắp ko được gặp nhau nữa rồi. Hoặc, không nhìn cô, không nhìn bạn, tôi nhìn cây phượng. Hoặc tôi cầm bút, viết linh tinh vào vở:



    Xin như cơn mơ cho bông hoa sẽ mãi mãi trong tim ta
    Xin cho đôi tay nâng niu chớ vô tình có đánh rơi
    Vì tình yêu kia mong manh như thủy tinh


    Đừng bảo tôi yêu đương linh tinh, là tôi đang nghĩ tới tình bạn của chúng ta đó. Haiz. Sao bằng lăng đến mùa hè lại nở nhỉ? Màu tím ấy buồn làm sao… cô giáo hồi tiểu học của tôi thích hoa bằng lăng, tôi nhớ có một lần tôi và mấy bạn nữa đã hái hoa tặng cô, hồi ấy rất vô tư, không nghĩ tới chia ly bao giờ. Bây giờ mỗi lần nhìn bằng lăng, tôi lại thấm thía mùi vị của sự chia tay, hợp tan.





    Thi học kì mười mấy môn. Thi thử vào lớp 10. THI THI THI. Tôi ghét thi. Mệt quá. Mấy ngày nay làm hồ sơ các trường chuyên nữa. Rất áp lực. Cứ nghĩ tới việc lên cấp 3, trở thành người lớn, thì tôi lại bảo mình, thôi ráng chịu. Nhưng từ mấy hôm nay tôi lại nghĩ, làm người lớn khổ thế này thì thà mình … đúp cho rồi. >.<





    Tùng… Tùng… Tùng…!
    Mấy hồi trống vang lên giòn giã. Nhưng nhìn mặt ai cũng như cười mà không cười. Nhanh quá! Hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi. Cuộc đời thật khổ! Hic.
    Lễ bế giảng lần này vẫn giống như lễ bế giảng của 3 năm trước. Phát biểu. Văn nghệ. Trao thưởng. Văn nghệ. Và cuối cùng: Văn gừng. À, nhầm, cuối cùng thì lên lớp tổng kết. Lại thưởng. Tính ra tôi cũng được thưởng hơn 200k, cuộc đời tự nhiên bớt khổ đi một chút. Sau đó cả lớp kéo nhau xuống
    sân trường chụp ảnh, giống như lễ bế giảng của 3 năm trước.

    Nhưng lần này chụp nhiều ảnh hơn một chút. Ai ai cũng cười rạng rỡ, dù đứng dưới nắng rất nóng và chói mắt.

    Sau đó, khi cô giáo chủ nhiệm vào họp trong văn phòng, thì chúng tôi – mỗi đứa một cây bút - đi kí + xin chữ kí của nhau. Cái áo trắng đồng phục dần dần lem luốc. Không sao! Mỗi đứa đều tích trữ đủ 4 cái áo đồng phục, 4 năm học, bây giờ vẫn mặc vừa, chỉ hơi chật.



    Một ngày bình yên tay cầm tay nắm tay vượt qua
    Nghìn trùng xa cách giọt nước mắt dâng trào
    Ta vẫn thấy cuộc đời vui và niềm tin trong đôi mắt
    Chia tay nhé rồi ngày vui ta gặp nhau.







    Lúc ấy tôi không khóc đâu. Bởi vì chúng ta vẫn được ở bên nhau gần 1 tháng nữa cơ, bạn hiền nhỉ?! Hì, nhưng không hiểu sao khi ngồi trong căn phòng nhỏ của tôi, với tiếng nhạc và tiếng quạt vù vù, thì tôi rất muốn khóc. Bạn hiền à, bạn không biết đâu, tôi rất yêu bạn. Tôi vẫn viết trong lưu bút là tôi yêu bạn mà. Bạn cũng đừng quên tôi nhé, vì tôi rất yêu bạn. Tôi rất muốn tặng bạn một đóa hoa lưu ly, để bạn đừng quên tôi. Tôi rất muốn viết cho bạn một trăm trang lưu bút, để bạn đừng quên tôi. Tôi muốn kí một trăm chữ ký vào áo của bạn, để bạn đừng quên tôi. Nếu có thể làm điều gì đó, để bạn đừng quên tôi, thì tôi sẽ làm, bằng bất cứ giá nào.

    Tôi rất sợ sự lãng quên. Tôi rất sợ, rồi một ngày tôi cũng quên mất bạn. Và ta gặp nhau, nhưng không thể nhận ra nhau.

    Tôi rất sợ đánh mất những kí ức về bốn năm học, về thủa hồn nhiên, vô tư, vô lo vô nghĩ. Tôi sợ tôi đánh mất bạn.

    Xin lỗi, đáng lẽ ra tôi chẳng nên nói quên quên, nhớ nhớ gì cả. Chúng ta rồi sẽ không quên nhau mà, phải không? Nói ra cũng chỉ thêm nặng lòng.

    Chi bằng, cứ để thượng đế quyết định đi… Dù bạn quên hay nhớ tôi thì cũng hãy để nó tự nhiên xảy ra…
    Chia tay nhé… rồi ngày vui ta gặp nhau…


    Last edited by Amy-Rock; 16-06-2010 at 10:24 AM.
    I feel the sorrow,
    Oh I feel dreams,
    Everything is clear in my heart,
    Everything is clear in our world,
    I feel the life,
    Oh I feel love.

  11. #11
    Thở bằng... nhạc

    ixora28's Avatar




    Join Date
    Aug 2009
    Location
    TP.HCM
    Posts
    243
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    163 Total
    Yollard
    3,770

    Default

    Bài dự thi: số 10
    Nick trên Yan: ixora28
    Cảm nhận về bài hát: "W" , do Jaejoong, Yoochun, Junsu trình bày.
    Tựa đề: Không bao giờ là lời từ biệt.








    Nếu trước ngày 5/06 bạn hỏi tôi, có bài hát nào của TVXQ khiến bạn bật khóc hay không, tôi sẽ trả lời bạn đó là bài hát Don’t say goodbye.

    Sau ngày 5/06, bài hát đó chính là “W”.

    Một bài hát với nhiều tên gọi khác nhau, là “W”, hay là “This is not say goodbye”. Dù mang tên gọi nào, đó vẫn là bài hát chân thành nhất, là những cảm xúc từ trái tim của JaeChunSu gởi đến Yun và Min.

    Thật lạ là từ khi chưa hiểu gì cả về bài hát, chỉ là xem được một fancam mờ ảo trên youtube, nhìn thấy vẻ mặt của ba người, nhìn thấy những giọt nước mắt lặng lẽ rơi, nghe thấy giọng Jae khi hát đến một đoạn nào đó, sau này mới biết đó là khúc “Cho đến ngày chúng ta hội ngộ, chúng tôi sẽ giữ gìn vị trí của bạn” phải khựng lại mất hai lần, và lần thứ hai thì không thể hát tiếp, Chun và Su phải đỡ lời, đã thấy nước mắt lăn dài theo cả ba.

    Càng về sau, càng nghe lại, từ lúc có Engsub, rồi sau này đến Vsub, dù nghe một mình, hay cùng nghe với nhiều người có cùng tâm trạng trong buổi off, cảm xúc cũng đều giống nhau, đều không thể cầm được nước mắt.

    Tôi, chúng ta, Cass, hay Bigeast, hay là tất cả fan trên thế giới, có lẽ đều có cùng một cảm xúc khi lắng nghe bài hát này.

    Nỗi đau của họ chạm vào con tim chúng ta.

    Chắc chắn
    Một ngày nào đó chúng ta sẽ được gặp lại nhau
    Mỗi khi nhắm mắt lại, chúng tôi luôn nghĩ về bạn
    Bạn là tất cả với chúng tôi
    Chúng tôi vẫn cảm nhận rõ sự hiện diện của bạn bên mình

    Nhắm mắt lại, tôi thấy lại hình ảnh năm con người đứng hát bên nhau. Nhắm mắt lại, tôi thấy vòng ôm năm người với Gấu ngố mào đầu.
    Nhắm mắt lại, tôi thấy cảnh năm người ngồi ăn uống vui đùa sau mỗi concert.
    Nhắm mắt lại, tôi nghe giọng năm người hòa âm bài “Ha ha song”

    Nếu có chuyện gì xảy ra khiến cho người yêu bạn khóc, hãy hát ca khúc này cho cô ấy

    La la la la…những điều phiền muộn…hãy bay đi
    La la la la…bạn tôi ơi…hãy tỉnh giấc nào…
    La la la la…con tim hạnh phúc…tràn đầy niềm vui như hoa nở
    La la la la…bạn tôi ơi…con tim hãy cười vì mọi chuyện được như ý
    Ha ha ha ha ha


    Hình ảnh năm con người tôi yêu thương, với bộ cánh trắng như thiên thần, giọng hát hòa hợp của cả năm tràn đầy yêu thương và vui vẻ, mong muốn truyền nhiệt huyết và niềm vui đến cho mọi người.

    Giờ đây, khi họ bị tổn thương, ai có thể mang đến niềm vui cho họ? Ai có thể hát cho họ rằng “la la la la…những điều phiền muộn…hãy bay đi”?

    Là chúng ta, là những người luôn dõi bước theo họ, là những người dù họ là năm người, là bốn người, là ba người, là hai người, hay là một người, vẫn sẽ dõi theo và ủng hộ họ. Bởi vì chúng ta yêu cả năm người khi họ hợp thành một, và chúng ta vẫn yêu từng người khi họ cất bước đi trên con đường dài của riêng họ.

    Giờ đây chúng tôi chỉ mong ước rằng bạn sẽ được hạnh phúc
    Chúng tôi sẽ bước trên bậc thang đời mình và tiến từng bước một
    Trong khi hình dung về tương lai của chúng ta
    Chúng tôi vẫn đang chờ đợi bạn.

    JaeChunSu vẫn phải bước tiếp, nhưng lòng vẫn nghĩ về cả hai người bạn, người anh em - Yun và Min, và vẫn luôn chờ đợi Yun, Min. Giống như chúng ta, vẫn luôn dõi theo từng người một, ủng hộ từng người một, nhưng vẫn hi vọng và chờ đợi một ngày được nhìn thấy cả năm người bên nhau.

    JaeChunSu ước mong Yun và Min hạnh phúc, và Yun, Min cũng luôn nghĩ về hạnh phúc của JaeChunSu trong lòng. Đó là điều tôi luôn luôn tin tưởng.

    Sân khấu Tokyo Dome, sân khấu trong mơ đã thành hiện thực một năm về trước, giờ đây chỉ còn ba người, đứng hát chỉ ba người, nhưng trong tâm tưởng luôn có hình ảnh năm người bên nhau, luôn cảm nhận sự hiện diện của Yun và Min bên cạnh.

    Dù thời gian có trôi đi, dù con đường phía trước có đau đớn hơn
    Bạn sẽ luôn là “niềm tự hào” của chúng tôi


    Con đường JaeChunSu đã chọn là chông gai hay trải đầy hoa hồng, có lẽ chúng ta đều có thể dự đoán, với sự chống đối của SM, sẽ không thể có hoa hồng trên nấc thang của họ. Nhưng cho dù tương lai có thế nào, cho dù chọn lựa của JaeChunSu và Yun, Min có khác nhau thế nào, “bạn luôn là niềm tự hào của chúng tôi”. Đó là câu nói ắt hẳn không chỉ là JaeChunSu dành cho Yun, Min, mà còn là lời nói Yun, Min muốn dành cho JaeChunSu.

    Điều bạn đã thì thầm với những vì sao đêm
    Chúng tôi vẫn tin rằng đó không phải là lời từ biệt


    Khi vừa đến Nhật, khác biệt về văn hóa, về ngôn ngữ, về sự bắt đầu lại từ con số không của cả nhóm đã khiến Yun và Min nói chuyện với quạ, dùng giày xem như điện thoại. Giờ đây, bị chia cách như thế, Yun, Min có khi nào nói chuyện với bầu trời đêm?

    Đó chắc chắn không bao giờ là lời từ biệt, đó chắc chắn là lời hỏi han:

    “Joongie à, cậu phải nhớ là tớ không thể ở sau lưng cậu nữa rồi, sao lại không chú ý mà để người ta chèn vào cửa vậy? Dạo này cậu ốm quá rồi, sao còn nhịn ăn để chụp hình chi nữa vậy?”

    “Chunnie à, em nhìn bơ phờ quá, chỉ nên tập trung vào đóng phim thôi nhé, đừng nổi hứng sáng tác đêm nữa không thì không chịu nổi đâu em nhé.”

    “Su à, em nhảy đẹp quá, chúc mừng em đã đoạt giải kịch Mozart nhé. Tài năng của em đã được tán thưởng rồi đấy.”

    Đó là lời nói dù có phần nghịch ngợm nhưng đầy tình cảm của nhóc Min dành cho mấy huyng:
    “Jae huyng à, lần này em gọi huyng rồi đấy nhé, vì thế nấu cho hội Sunao nhớ phải chừa đồ ăn cho em nữa.”

    “Chun huyng à, anh lấy ý tưởng độc quyền đầu thổ dân của em mà chưa xin phép em đấy”

    “Su huyng à, anh than phải giảm cân mà em thấy cái mông vịt của anh còn to hơn của Chun huyng nhiều đấy.”


    Sẽ không bao giờ là lời từ biệt đâu Yun và Min nhỉ?



    Tôi muốn gặp bạn

    Tôi muốn gặp bạn

    Tôi muốn gặp bạn

    Tôi muốn gặp bạn

    Tôi muốn gặp bạn

    Tôi muốn gặp bạn



    Không biết bao nhiêu lần lời hát được lặp đi lặp lại, khao khát được gặp lại nhau, được cùng cười đùa bên nhau, không biết bao giờ được thành hiện thực. Nhưng họ tin, tôi tin, và chúng ta cùng tin, rằng:

    Cùng đứng dưới một bầu trời, cùng mơ về một giấc mơ
    Chúng ta vẫn đang tìm kiếm chữ “W”
    Chúng ta sẽ luôn tỏa sáng trong hình ảnh tương tự


    Cassiopeia, chòm sao hình chữ W ấn tượng, sẽ là nơi cả năm con người cùng nhìn về, nơi chòm sao tỏa sáng chỉ hướng con đường.

    Cho đến ngày chúng ta hội ngộ, chúng tôi sẽ giữ gìn vị trí của bạn
    Chúng tôi tin rằng chúng ta sẽ có thể nở nụ cười bên nhau lần nữa


    Cho đến khi gặp lại nhau, bộ ba unit của JaeChunSu sẽ vẫn là bộ ba đó, không có ai khác có thể thêm vào, để mãi giữ vị trí cho hai người yêu thương còn lại.

    Chắc chắn sẽ có ngày năm con người chúng ta yêu thương hội ngộ. Tôi tin chắc điều đó, dù là hội ngộ ở đâu đi chăng nữa, nhưng chỉ cần nhìn thấy nụ cười của năm con người đó, ở bên nhau, là đủ hạnh phúc rồi.
    Last edited by Amy-Rock; 16-06-2010 at 10:26 AM.

  12. #12
    Yêu Âm Nhạc

    YAN Music's Avatar




    Join Date
    Jul 2009
    Posts
    83
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    971 Total
    Yollard
    16,200,000

    Default

    Bài dự thi số: 11
    Nick trên Yan: [Ẩn danh] - Mã số: FYT32
    Cảm nhận về bài hát : I am waiting for you.
    Do ca sĩ/ ban nhạc : Alecia Elliott trình bày
    Tựa đề bài viết (nếu có): untitle.

    Lưu ý: bài này là mình tốt bụng, gửi giúp bạn học của mình, tới "người ấy" của bạn ấy. Còn giải thưởng và title gì gì đó thì mình cũng nhận giúp bạn ấy luôn.
    Bây giờ thì được rồi, xin mời mọi người đọc và ủng hộ . À, nhớ nghe thử bài hát, hay lắm.

    [YAN]EFECD72DBC82[/YAN]

    I've heard your voice,I've felt your touch
    But only in dreams have I felt this much



    Tình yêu là một nỗi đau ngọt ngào.
    Em yêu anh nồng nàn, mênh mang như dòng sông Hồng nặng phù sa, với những bãi dâu xanh mượt.
    Em mơ cùng anh dạo bước trên triền đê trong ánh chiều tà đỏ rực, tay trong tay, vai kề vai. Em và anh chân trần bước trên cỏ, đất trời này là của hai ta, vầng dương đẹp tuyệt kia là của hai ta. Chỉ cần ta bên nhau, thì điều gì cũng có thể.



    I've not seen your face,I don't know your name
    But here in my heart you have a place
    I'm not for sure,but I believe
    You're out there waiting for me


    Em chưa thấy khuôn mặt anh, em cũng chẳng biết tên anh. Nhưng em cũng không cần nhiều đến thế đâu. Bằng cách nào đó, anh đã dành được một góc của trái tim em rồi. Em không biết vì sao?! Nhưng có lẽ tình yêu là thế, anh nhỉ? Tình yêu vốn không có lý do nào cả, cũng chẳng có logic nào cả, nó linh tinh lắm.



    I'm waiting for you,biding my time
    Keeping my heart from crossing over the line
    Counting the days until my dreams come true



    Một năm có bốn mùa. Mùa xuân, mùa hạ, mùa thu, mùa đông. 12 tháng, 365 ngày. Một đời người có biết bao cái 365 ngày ấy. Em không tiếc đâu, em vốn rất hào phóng mà. Em sẽ cho anh 365 ngày + 183 ngày. Anh biết không? Nếu như sau đó, anh vẫn chẳng tới, thì em sẽ … tặng anh thêm một ít ngày nữa, một chút xíu thôi. Bởi vì … em không muốn sau này phải hối hận, em không muốn em phải dành quãng thời gian còn lại để gặm nhấm hình ảnh của anh.



    I can go on a date and have a good time
    But you're always there in the back of my mind



    Em chờ anh. Nhưng không có nghĩa là em sẽ sống tự kỉ đâu. Em sẽ đi chơi với bạn bè. Đôi khi quen với một người con trai, đi ăn uống, xem phim với anh ấy. Em sẽ làm việc tích cực. Em sẽ đến thăm cha mẹ mỗi cuối tuần. Em sẽ thưởng thức cuộc sống, sẽ sống yêu đời, Nhưng mà anh đừng lo em bắt cá hai tay nhé, em chỉ mỗi tay bắt hai con thôi mà… ^^ Anh nhớ gì không nè, em yêu anh mà. Tình yêu của em sẽ âm thầm và lặng lẽ thôi. Bởi vì:



    I'll know it's you when you take my hand
    And right by your side is where I will stand
    I know how good it's gonna be
    The moment that you find me



    Sáng sớm nay trời mưa, rồi tạnh. Lúc ấy, em bước ra đường. Nắng đã lên nhè nhẹ, reo vui trong vòm lá. Những chiếc lá cây được rửa sạch trơn, màu xanh thật ngon mắt. Dưới ánh nắng, chúng lung linh như tỏa sáng, em ngẩng lên nhìn vòm lá, hấp háy mắt, hít thật sâu không khí trong lành. Chợt mỉm cười, em thấy đời thật đẹp, đẹp vì tình yêu em trao anh, vì thiên nhiên đầy sức sống. Hơn bao giờ hết, em muốn nói là em yêu anh, em sẽ chờ anh.
    Last edited by Amy-Rock; 16-06-2010 at 10:27 AM.

  13. #13
    Yêu Âm Nhạc

    YAN Music's Avatar




    Join Date
    Jul 2009
    Posts
    83
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    971 Total
    Yollard
    16,200,000

    Default


    Bài dự thi số 12
    Nick trên Yan: [Ẩn danh] - Mã số: GB189
    Cảm nhận về bài hát : Dream
    Sáng tác : Yiruma
    trình bày : Yiruma
    Tựa đề bài viết: Dreaming~

    Dreaming~



    Đã lâu rồi con không viết gì về gia đình mình ...
    Dù biết khi con viết ra những lời này, gia đình ta cũng sẽ chẳng thể nào đọc được, con tự hỏi liệu đây có phải là lần cuối cùng con viết về gia đình mình không??

    Có thể đối với mọi người, gia đình là một chỗ dựa... một nơi để ta có thể chia sẻ, một tổ ấm cho ta dừng chân khi gặp khó khăn hay thất bại trong cuộc sống.... Phải, có thể đó là một tình cảm mà gia đình nào cũng phải có, nhưng tại sao, con chưa hề cảm nhận được nó ??


    Từ nhỏ, con đã cố gắng cố gắng rất nhiều để vâng lời ba má, cố gắng học thật tốt để giỏi như anh chị
    . Nhưng rồi lớn lên, con mới hiểu ra một điều, thật sự con chỉ là một đứa con kém tài, cứng đầu trong mắt bố mẹ .....

    Năm lớp 8, khi con bị sốt cao, má đã chăm sóc con rất nhiều, và hầu như đêm nào cũng đắp khăn lạnh cho con bớt sốt, lúc đó là lần đầu tiên con khóc vì sự bất hiếu của mình, khóc vì phải làm cho mẹ vất vả chăm lo cho mình, không ăn không ngủ
    .... Thật sự, con rất biết ơn tấm lòng cao cả đó của má, và con tự hứa với bản thân mình là phải biết nghe lời má thật tốt....


    Nhưng........



    Con đã bị ảo tưởng
    !!!
    Thì ra, má chỉ chăm sóc con vì sợ bà ngoại la mắng không biết chăm sóc con cái... Ứơc gì con không tò mò, để rồi biết được sự thật đó.... Con cứ tưởng, trong nhà, má là người hiểu con nhất. Hi vọng thật nhiều để rồi thất vọng cũng không ít....


    Rồi khi con bị một con chó cắn vào chân, ba đã tát vào con một bạt tai và bảo: "Đồ ngu, đi đứng sao để nó cắn!!!", chưa bao giờ con quên được lời nói đó
    .... mãi mãi.... Lúc đấy, con thật sự rất sợ, nhưng không thể khóc trước mặt ông ấy được, nếu làm thế, con sẽ trở thành kẻ yếu đuối mất....

    Từ đó, con nuôi lòng căm thù với gia đình, cả anh chị cũng thế, ai cũng nghĩ con là kẻ vô dụng
    ... Ngày ngày, con đều nghe má kể "không đâu bằng nhà mình, nhà người ta toàn cãi nhau, đánh lộn giành tải sản chứ không đầm ấm như nhà mình nhỉ!" ... Nhưng má ơi, thà gia đình mình cứ đánh nhau, cứ cãi lộn, con nghĩ nó sẽ tốt hơn nếu như trong mỗi thành viên đều có cơn 'bão lòng' không thể dứt ra được...

    Con chỉ có thể im lặng chịu đựng.

    Thỉnh thoảng, có người hỏi con vì sao lại khóc?

    ...vì sao nhỉ?



    Hình như, con chưa bao giờ chia sẻ nỗi lòng mình ra với má và gia đình mình cả
    . Thật đáng buồn má nhỉ ! Nhưng, làm sao con có thể chia sẻ mình ra với người-đã-làm-mình-mất-lòng-tin chứ ..... Những lúc như thế, con chỉ biết tâm sự với những người bạn ảo, bạn thân trên lớp của con , thật may mắn làm sao khi con có được họ - những người bạn tốt....


    Và, con chợt nhận ra, những thứ gia đình mình ghét, đều thuộc về con cả
    . Má ghét les/gay, ba ghét ai giỏi hơn mình, chị con thì ghét ai không thủy chung rồi anh con thì ghét đi xe máy.... Con hoàn toàn không hề ghét những thứ ấy, mà ngược lại còn thông cảm cho họ ... Đâu đó, trong tâm trí con lại nhớ tới câu của người hàng xóm "Mày đúng là nghiệp chướng của gia đình mày mà"....

    Dần dần, con tự tìm cho mình một niềm tin vững chắc, niềm tin vào cuộc sống mà không có sự dẫn dắt của gia đình. Người ta thường nói, được cái này thì mất cái kia, haha, con có được gia đình, có vật chất để sống.... nhưng con đã đánh mất cái gọi là'tinh thần'
    .... Những thứ đã vỡ tan thì không bao giờ hàn gắn được. Phải không má?


    Nỗi lòng của con, chắc không ai hiểu, vì mỗi lần con muốn nói về gia đình mình, ai ai cũng bảo: "Sướng quá còn gì, còn hơn hàng triệu người mồ côi ngoài kia kìa!"
    . Bất hạnh của con, thì người khác làm sao hiểu được nhỉ???

    Đã có lúc, con muốn phi mình xuống vực thẳm cho rồi, một chút bối rồi, một chút xấu hổ ....

    Lăng kính nhìn đời, nhìn cuộc sống của con cũng đã thay đổi
    . Có lẽ, con thích hợp để sống một cuộc sống đen tối, một cuộc sống thiếu tình thương hơn là phải chịu cảnh niềm tin và hi vọng của con ngày càng bị 'giẫm đạp' ^^ ....



    Con tự hỏi,
    Má có biết con thích ăn món gì nhất không ?
    Ba có biết con không thích học tin học không ?





    Có lẽ, ba má sẽ và mãi mãi không bao giờ biết được....Đây là cuối cùng con nói tâm sự của mình về gia đình
    , hãy yên tâm, con sẽ tự mình trở thành 1 Jamal trong cái xã hội đầy phức tạp và lừa dối như thế này ^^ ....



    Cám ơn ba má, đã giúp con hiểu hơn về gia đình là thế nào ....

    Con ước gì, con mãi mãi là đứa bé 6t được má bồng trên tay cùng với những lời ru dịu dàng.....

    Không lo lắng, không đau khổ, không buồn phiền, không giả dối và không hoài niệm... Của một đứa bé con ngày nào ^^ ~

    Dreaming ~


    Goodbye Days,2010!
    Last edited by Amy-Rock; 16-06-2010 at 10:28 AM.

  14. #14
    Biết nghe nhạc rùi

    Sae_Kurosawa's Avatar




    Join Date
    Feb 2010
    Location
    TpHCM
    Posts
    41
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    12 Total
    Yollard
    1,645

    Default

    Bài dự thi số 13

    Nick trên Yan: Sae_Kurosawa
    Cảm nhận về bài hát : Heartbeat, Sáng tác : Wang Lee Hom
    Trình bày : Wang Lee Hom
    Tựa đề bài viết (nếu có): Fan fic về bài hát "Heartbeat"

    Heartbeat



    Ratings: T.

    Category: General- non Au.

    Summary: Rút cuộc chỉ còn một mình hắn lẳng lặng trong căn phòng của khách sạn, hắn trông ra cửa sổ, thành phố Đài Bắc mà hắn yêu quí vẫn lung linh đèn. Rồi hắn thả lưng xuống chiếc ghế, bên tai hắn vẫn còn vang vọng tiếng vỗ tay của khán giả, tiếng đàn pianô du dương của một nguồn cảm hứng dạt dào không tên nào đó... và nhịp đập trái tim của nhân sinh đắng cay pha lẫn những hương vị của cuộc đời hắn từng trải, tình yêu không trọn vẹn... day dứt không nguôi...

    Note: Ngoài cảm hứng lấy từ bài hát, tác giả còn lấy cảm hứng từ nhân vật hư cấu Miku Hinasaki trong trò chơi Fatal frame/ Fatal frame 3.


    I


    Hom, It seems that... you’ve been working so hard and always having many nightmares lately...

    _Và... người dành giải thưởng “Golden Melody” năm nay là... Wang Lee Hom- Tiếng nói của người dẫn chương trình cất lên.

    Đôi mắt của Hom như sáng rực lên. Hắn quay sang ôm và bắt tay những nghệ sĩ khác xung quanh, nhận được biết bao nhiêu lời tán thưởng chúc mừng từ đồng nghiệp. Hắn chỉnh đốn lại trang phục, cài lại khuy áo vest và trịnh trọng bước lên khán đài. Xa xa là những tràng pháo tay giòn giã như pháo hoa ngày Tết của những hàng ngàn người hâm mộ ở sân vận động và cả thế giới.

    Trái tim của Hom vỡ oà trong niềm vui xen lẫn xúc động như thể hắn đang đắm mình trong dòng chảy của cảm hứng không bao giờ cạn kiệt. Phía dưới còn có cha mẹ, người anh trai và thằng em hắn yêu quý nhất. Hàng ngàn những trái tim trong lồng ngực của những người hâm mộ cất lên những nhịp đập hãnh diện, vui sướng vì công sức và những cố gắng không ngừng của thần tượng mình đã được đáp đền xứng đáng.

    Hom cầm giải thưởng trên tay, những ánh đèn flash từ hàng chục, hàng trăm ống kính máy ảnh phát ra lia lịa như những ánh chớp khi trời chuyển mưa.

    Trống ngực của Hom vẫn cứ đập mặc dù việc đứng trên sân khấu trước hàng trăm người, cầm micrô nói to, nói lớn đã quá quen với hắn. Hắn vẫn không thể giữ được sự điềm tỉnh vốn có của mình, đôi chân của hắn như níu xuống đất, bàn tay cầm giải thưởng run run theo những giai điệu nhạc nền bao trùm khắp sân vận động.

    Người dẫn chương trình khẽ đưa micrô cho Hom để hắn có thể phát biểu vài lời trước mọi người. Hom như lúng túng không biết phải nghĩ gì và nói gì ngoài lời cảm ơn chân thành nhất.

    Hắn cầm micrô, đưa lên sát miệng thì...

    “Pằng...”

    Hom chưa kịp định hồn lại thì một cảm giác đau chết người ập đến. Đau đến nỗi hắn chỉ muốn lăn xuống đất khóc như một đưa trẻ lên ba bị cha mẹ đánh đòn. Cảm giác đau đớn đến xé da xé thịt ấy, Hom biết nó nằm ở giữa ngực của hắn. Bất giác, Hom khẽ đưa bàn tay lên ngực, chỗ trái tim của hắn đập lên những nhịp đập vui sướng và xúc động lúc nãy...

    Máu... Máu rất nhiều... Máu bắt đầu tứa ra thành những tia đỏ au bắn xuống nền sân khấu, máu bắt đầu ướt cả chiếc complê đen hắn đang mặc, máu bắn ra dưới ánh đèn của sân khấu lấp lánh.

    Người dẫn chương trình hét toáng lên rồi ngã xuống bất tỉnh. Hom thở hấp hối, công việc thở lúc này đối với hắn thật khó khăn biết bao.

    Sự việc xảy ra quá nhanh khiến Hom chợt nhận ra một điều khủng khiếp: hắn đã bị bắn, bị ám sát trước công chúng. Kẻ giết người vô nhân đạo ấy chắc chắn ở đâu đó nhưng hắn ra tay quá nhanh, chỉ bằng một viên đạn vào ngực thôi là có thể giết Hom một cách nhanh gọn nhất. Viên đạn ấy nóng hổi, có thể là nóng đến cả trăm độ ngoáy sâu vào lồng ngực của hắn, xuyên qua xương ức để rồi cắm vào trái tim- bộ phận quan trọng nhất trong cơ thể con người.

    Hom cố gắng gượng để đứng nhưng hầu như mọi cố gắng của hắn đều đổ sông đổ bể, hắn chỉ có thể ngã khuỵ xuống. Trong phút hấp hối, hắn thấy được sự bàng hoàng của cha mẹ, anh em và những đứa con của hắn. Hắn thấy hàng ngàn người hâm mộ như một ngọn sóng thần tràn lên sân khấu la hét. Tất cả đều bàng hoàng trước sự việc đau lòng.

    Sau đó, Hom thấy mình được khiêng nhanh vào xe cứu thương, tiếng nhà báo, mọi người la ó như thể họ sắp phải đối mặt với ngày tận thế. Những ánh đèn từ chiếc máy ảnh tiếp tục nháy lên liên hồi.
    Người ta xé áo của hắn ra để lộ vết thương, hắn thấy rõ máu của hắn đã thấm ướt lồng ngực. Mặt của hắn xanh xao, đôi môi như không còn sự sống. Có lẽ bây giờ trong cơ thể của Hom chỉ còn lại bộ não và trái tim còn hoạt động yếu ớt.

    Hom cảm nhận được các bác sĩ thực hiện gấp một cuộc phẫu thuật... và văng vẳng đâu đây một lời nói đau lòng: “Chúng tôi đã cố gắng hết sức... nhưng đạn đã trúng vào tâm thất, mất máu rất nhiều... tôi e là...”

    ***************

    ...AAAAAAAAAAAA...

    _Hom...

    _Hả?

    _Mọi chuyện... ổn chứ? Cháu nghe chú hét và... khóc ở trong phòng. Cháu lo lắm... Hình như...hình như chú làm việc quá nhiều rồi... lần nào cháu lại cháu cũng thấy chú gặp ác mộng- Giọng của Miku cất lên, cô bé đang lấp ló một cách rụt rè sau cánh cửa.

    _Không, không có gì cả, Miku, cảm ơn cháu- Hom lúng túng trấn an cô bé người làm rồi khẽ nhìn đồng hồ, đã 2 giờ rưỡi chiều...

    Hom quay sang Miku rồi nói với một giọng đượm đầy vẻ mỏi mệt:

    _Cháu xuống làm cho chú tách cà phê và súp nhé...

    _Nhưng... chú ơi...

    _Đã nói là không có chuyện gì rồi mà- Hom gắt, rồi quay đi không thèm nhìn vẻ mặt thất vọng đượm buồn của Miku.

    Miku chỉ có thể đưa mắt nhìn vào người chủ của mình đang đầm đìa mồ hôi vì gặp phải ác mộng sau giấc ngủ trưa ngắn ngủi, rồi cô bé khẽ đóng cửa lại một cách nhẹ nhàng nhất có thể, cố không gây ra bất kì một tiếng động chói tai nào. Miku không muốn làm Hom thêm cáu kỉnh, Hom mà trở chứng lên thì nguy.

    Sau khi biết Miku rút êm, Hom khẽ đưa tay lên lồng ngực ươn ướt của mình. Giấc mơ lúc nãy thật đáng sợ, viên đạn bay xé gió và nhanh đến nỗi Hom chưa kịp nhìn lên xem ai đã hạ sát mình, nó cắm vào lồng ngực của Hom, xuyên qua da thịt ngoáy vào trái tim đang đâp những nhịp đập nóng hổi sự sống ấy của hắn. Đến bây giờ khi tỉnh giấc, hắn vẫn thấy có cái gì đó nhoi nhói ở trong lồng ngực như thể viên đạn đã mắc kẹt trong đó lâu lắm rồi.

    Hom bắt đầu lo sợ đó sẽ là một cái điềm báo gì đó mặc dù hắn chẳng tin vào những chuyện tâm linh ma quỷ. Hắn chết ngay trước mắt của cha mẹ, anh em, các con nuôi của hắn và hàng ngàn người hâm mộ, điều đó thật khủng khiếp và nó bắt đầu len lỏi vào tâm trí, ám ảnh hắn từng giây từng phút.

    Hom bước xuống nhà, khoác áo vào người. Tách cà phê và chén súp gà nóng hổi nghi ngút khói vẫn còn đặt trên bàn ăn. Hắn đảo mắt nhìn quanh, không gian xung quanh bị bao phủ bởi một màu ảm đạm của trời chiều. Bầu trời đã chuyển mưa, mưa có thể rất lớn. Hom dự đoán chắc chắn tối nay sẽ rất rét.

    _Mưa nữa rồi...- Miku cất tiếng với một giọng nghe buồn não ruột, như âm điệu của một giọng nói vọng từ một nơi xa lắm...

    _Dạ thưa chú Hom, hôm nay cho cháu xin về sớm ạ. Ngày mai cháu thi rồi ạ.

    Hom khẽ nhìn Miku, khuôn mặt cô bé khắc rõ lên đó bốn chữ “mệt mỏi, u sầu”. Hom nói với cô bé:

    _Thế hả sao cháu? Hôm nay cháu làm có vẻ mệt nhỉ, sao cháu không nói sớm để chú cho nghỉ ngày hôm nay về nhà ôn tập? Thôi được rồi, cháu về đi, khi nào chú gọi thì qua.

    _Dạ- Miku đáp với một giọng nói như đã vắt kiệt hết sức của mình.

    Miku với lấy cái giỏ xách của mình rồi quay lại chào Hom một cách lễ phép:

    _Dạ, thưa chú Hom, cháu về ạ.

    _Chúc cháu thi tốt nha.

    _Dạ, cảm ơn chú.

    Miku khuất sau cánh cổng với chiếc xe đạp của mình. Một mình Hom trơ trọi giữa không gian ảm đạm của ngôi nhà. Cảm giác cô đơn, lạc lõng lạ thường nhanh chóng xâm chiếm lấy từng mảng thịt của Hom khiến hắn rùng mình.

    Hom đến bên bàn ăn bên cạnh cửa sổ, chén súp vẫn còn ấm. Hắn vừa nhâm nhi từng ngụm cà phê nóng hổi. Cà phê đắng, rất đắng và hầu như không có một ngụm đường nào được nêm vào, Hom vốn thích cái vị đắng đến tê người của cà phê đặc nóng. Hắn chén những miếng cà rốt, khoai tây, thịt gà thơm ngát nhưng hắn vẫn thấy nhạt nhẽo làm sao, mặc dù hắn biết súp Miku nấu rất ngon. Thi thoảng hắn lại đưa mắt ra khu vườn nhỏ mình trồng.

    Những hạt nước trong vắt bắt đầu rơi tí tách trên nên những chiếc lá. Những cánh hoa hồng, hoa hướng dương tươi tắn reo vui với những giọt mưa đem lại sự sống cho chúng sau mấy ngày liền không được chủ nhân chúng chăm sóc. Khác với dự tính của Hom, mưa không lớn lắm nhưng có lẽ là rất dai, có thể kéo dài đến tối cũng không biết chừng.

    Những hạt mưa như rơi vào lòng của Hom, khiến lòng hắn dậy lên những đợt sóng lăn tăn của sự xao xuyến lạ kì. Hắn hay thấy mưa ở sân bay, mưa rơi tí tách trên ô cửa kính xe limô, mưa như dăng những sợi tơ trong suốt ở ngoài trời những lúc hắn kí tặng fan hâm mộ. Tiếng mưa dù ào ào như thác đổ hay tí tách nhẹ nhàng đều khiến trái tim của Hom rung lên những nốt nhạc. Đó dường như là khả năng trời phú cho Hom, tất cả những âm thanh của cuộc sống chung quanh, hắn đều có thể cảm nhận chúng là những nốt nhạc reo vui. Đặc biệt hơn cả là tiếng mưa rơi...

    Hom rùng mình vì cảm giác lạnh lẽo đang bám lấy thịt da của hắn. Súp nóng không đủ làm phai đi cái cảm giác lạnh cóng trong ruột gan.

    _Miku- Hom chợt thốt lên như thể lời nói ấy xuất phát từ tiềm thức.

    *****************

    Hom chỉ nhớ hắn thuê Miku lúc cô bé học lớp 8 vào một ngày mùa thu nào đó, khi ấy công việc của hắn chất lên tận đỉnh đầu. Một tháng Miku đến nhà của Hom để lau dọn, nấu ăn nếu cần thiết khoảng dăm ba lần, có tháng Miku không cần đến nếu Hom đi lưu diễn ở nước ngoài hoặc sang Mĩ làm việc.

    Miku không đẹp mĩ miều như bao ca sĩ, diễn viên hay cô gái khác mà hắn từng gặp, cũng không xấu lắm, có thể gọi là dễ nhìn và toát lên một chút dễ thương nhưng lại bất cần đời, bất cần và bí ẩn đến đáng sợ...

    Đôi mắt của Miku to tròn nhưng lúc nào cũng đượm một vẻ sầu buồn và bất cứ ai nhìn vào đôi mắt ấy cũng có thể liên tưởng đến một sự oán trách thầm lặng nào đó mà Miku đã đùn đẩy vào cửa sổ tâm hồn của chính mình. Cái kẹp tóc màu đỏ được trang trí hoa văn đơn giản với hình mặt trăng nhỏ xinh lúc nào cũng được Miku cài lên đầu. Từ ngày thuê Miku làm việc, Hom chưa bao giờ thấy cô bé tháo ra lần nào.

    Làm việc cho Hom đã gần ba năm, nhưng Hom vẫn chẳng biết gì về Miku ngoài những thông tin ít ỏi như cô bé là một học sinh của trường Trung học Midwich, là một người Nhật và yêu thích môn Toán học. Sỡ dĩ Hom cũng muốn tự tay làm việc nhà nhưng hắn không thể, hắn muốn dành tối đa công suất của mình vào công việc và sự nghiệp âm nhạc của hắn. Sau mấy tháng đầu làm việc, Hom thấy Miku cũng ngoan, làm được nhiều việc lại ít nói nên nhận làm luôn.

    Miku khác tất cả những cô bé khác mà Hom từng gặp, thay vì ngày đầu tiên biết mình làm việc cho một ngôi sao nổi tiếng đẹp trai, tài giỏi, cô bé phải cuống cuồng lên báo cho tất cả bạn bè, hăm hở xin chữ kí của hắn hay trộm vài món như cái áo, cái nón đem bán cũng được ối tiền... Thế nhưng đối với Hom, Miku vẫn tỏ ra một sự bất cần, ngoài những cử chỉ lễ phép tối thiểu, Miku vẫn không cất một lời nói nào bắt chuyện với Hom, chỉ khi nào thắc mắc về công việc lau dọn thì Miku mới hỏi.

    Một lần Hom đánh bạo hỏi Miku:

    _Này cô bé, cô thật khác những cô bé khác tôi gặp... cô không hớn hở hay mừng rỡ khi làm việc cho tôi sao?

    Miku không buồn ngửa mặt lên, cắm cúi vào cái bàn đang lau, trả lời bằng giọng xa lạ:

    _Chú vẫn như cháu thôi... chú là con người, cháu cũng là con người; chú là nhạc sĩ, cháu là học sinh và tương lai cháu cũng làm bác sĩ; chú đam mê âm nhạc thì cháu cũng đam mê Toán học và rubic; chú cần ăn uộng, cháu cũng cần ăn uống... Chú có những tội lỗi, cháu cũng có... Chỉ khác nhau là... chú là đàn ông, cháu trước sau vẫn là một người phụ nữ, mà phụ nữ thì cả trăm cả ngàn kiếp vẫn không hết khổ...

    Từ đó thì việc ai nấy lo, Hom vẫn về nhà sau giờ làm việc, lưu diễn mệt mỏi, khi nào thấy nhà cửa bừa bộn thì gọi Miku đến dọn dẹp và thi thoảng nấu ăn cho mình. Hắn hoàn toàn không có thời gian để nói chuyện với Miku huống chi là để mắt tới. Khi Miku đến, hắn đóng sầm cửa lại, vào bên trong căn phòng của mình và lại tiếp tục say sưa với những giai điệu bất tận không bao giờ dứt. Hom nghĩ hắn chẳng có trách nhiệm gì đến Miku nhưng trong bụng thì hắn luôn mở tối đa công suất của sự cảnh giác. Hom cảnh giác với bất kì ai hắn gặp, đó đã trở thành một phản xạ tự nhiên kểt ừ ngày hắn nổi tiếng.

    Cho đến một hôm, Hom trở về và thấy Miku nằm bệt trên sàn nhà, khuôn mặt vẫn đượm một vẻ bất cần vốn có của nó, đôi mắt như muốn khép lại và vô hồn. Mái tóc của cô bé buông xuống đất, trên tay của Miku săm soi một chiếc kẹp tóc- chính là chiếc kẹp tóc của cô bé hay đeo. Hắn tưởng cô bé bị mệt nên tiến lại gần, ân cần hỏi:

    _Sao cháu lại nằm bệt dưới sàn thế? Cháu mệt à?

    Miku khẽ thở dài, tay vẫn ôm một con búp bê, miệng lẩm bẩm:

    _Chú Hom ơi, có phải... trên đời này... tất cả chúng ta đều phải trả giá cho những hành do chúng ta làm ra, kí ức tội lỗi lẫn cả sự hối tiếc, không bao giờ có thể chạy thoát?

    _Cháu nói gì... chú không hiểu?

    Miku đáp lại bằng giọng pha chút mỉa mai:

    _Chú không hiểu thật hay giả vờ không hiểu? Chú cũng như cháu thôi, đừng bao giờ trốn chạy bởi vì không thể nào chạy thoát được. Chết thì rất dễ... sống thì lại khó... chậc.

    Lần này thì Hom thật sự cảm thấy khó chịu trước lời nói của cô bé. Miku như chợt tỉnh sau một giấc nồng, cô bé vùng dậy cuống quýt:

    _A, cho cháu xin lỗi, cháu không cố ý nói như thế, chỉ là...

    Miku nhéo vào trán mình, rồi nói với giọng đượm buồn:

    _Cháu mệt quá.

    Hom dịu nét mặt xuống dẫu trong lòng của hắn vẫn còn vương vấn một chút khó chịu và khó hiểu về hành động, lời nói của cô bé, hắn cất giọng nhẹ nhàng:

    _Nếu cháu mệt thì để chú khuấy nước chanh cho mà uống, vừa học vừa làm chứ có phải chơi đâu. Uống rồi chú cho cháu về sớm để nghỉ.

    Miku đứng dậy, nét mặt lúng túng như thể Hom với cô bé là người xa lạ:

    _Không... không chú ơi, cháu... cháu... cháu chỉ muốn về... xin lỗi chú... đừng... đừng... làm ơn.

    Rồi Miku vụt chạy ra ngoài, để lại trong căn nhà một sự vắng lặng.

    _Miku...- Hom chợt cất tiếng nói thầm.

    Hom đảo mắt xuống sàn nhà chỗ Miku nằm lúc nãy. Mắt của Hom dừng lại ở một bức ảnh, có lẽ là của Miku làm rớt lại. Hom khẽ cúi xuống nhặt tấm ảnh cũ kĩ ấy lên. Đập vào mắt của hắn là một cô bé độ chừng mười tuổi, khuôn mặt trái xoan kiều diễm, đôi má hồng hào với nước da trắng. Cô bé trong bức ảnh khiến Hom đoán chắc đó chính là Miku bởi cả hai đều có đôi mắt to tròn đượm vẻ trầm buồn và chiếc kẹp tóc hình mặt trăng có hoa văn trên đó. Đứng kế bên cô bé Miku trong bức ảnh là một người thanh niên khác, da dẻ hồng hào rất thư sinh. Hàng loạt những mối quan hệ được gán ghép cho Miku với thanh niên trong bức ảnh hiện lên trong đầu Hom: bạn trai, bạn trong lớp bình thường, hàng xóm, anh ruột... Giả thiết anh ruột được Hom ưng ý nhất bởi vì người thanh niên ấy và Miku có khá nhiều nét giống nhau, từ nước da, cách ăn mặc, dáng vẻ cho đến ánh mắt...

    Một câu hỏi lại hiện ra trong đầu của Hom mà chẳng có lời giải thích: “Anh trai ư? Miku chưa bao giờ kể về anh trai cũng như gia đình của cô bé cho mình nghe? Mà cớ gì Miku phải ôm ảnh nằm u sầu ở nhà mình? Có khi nào... người anh đó của Miku... không còn nữa?”

    Chợt nhớ mình còn một đống những công việc mình còn phải làm. Hom vội cất tấm ảnh vào một chiếc hộp rồi đi tắm. Dòng nước lạnh vẫn không tài nào gột rửa được hết những ý nghĩ về Miku cũng như câu nói kì lạ của cô bé: “ Tất cả chúng ta đều phải trả giá cho những hành do chúng ta làm ra, kí ức tội lỗi lẫn cả sự hối tiếc, không bao giờ có thể chạy thoát được...Chú cũng như cháu mà thôi, sống thì khó, chết rất dễ...”

    Lời nói của Miku làm Hom chau mày suy nghĩ, trầm tư về lời nói và con người của cô bé. Hom cảm nhận được tận sâu những miền kí ức dạt dào của mình vốn đã bị chôn sâu một cái gì đó rất quen thuộc với cô bé người Nhật này. Hom không ngờ một cô bé học sinh mới mười mấy tuổi đầu như thế đã có một nhân sinh quan tiêu cực, cô bé dường như nhìn đời với một con mắt đen tối, cô bé phủ lên mọi thứ ở cuộc đời này một màu đen. Mặc dù Hom biết cô có trái tim cảm nhận được cái vòng quay chuyển luân hồi của sự bon chen đời thường mà chỉ vài năm nữa thôi cô phải nhảy vào vật lộn với nó.


    II

    Lately... all I can think about... is the past... the past... like back then... when I was a child...

    HOE concert success, 2006...

    _I love you...

    Câu nói của một fan nữ cất lên trước khi Hom bước lên xe limô về khách sạn. Câu nói dường như đã quá quen thuộc hắn nghe đến nhàm cả lỗ tai. Hom khẽ quay lại, cười, vẫy tay một cách rã rời rồi bước lên chiếc xe limô đang chờ sẵn, để mặc sau lưng bọn nhà báo và paparazzi đang thèm khát những bức ảnh, những thông tin về con người của hắn.

    Cuối cùng Hom cũng hạ cánh an toàn ở nhà. Một buổi lưu diễn nữa đã thành công, Hom ném ba lô của mình xuống giường, rồi ngã phịch xuống đó.

    Sự mệt mỏi, uể oải và chán nản đã tràn ngập lấy từng tế bào trong con người của Hom. Hắn làm việc nhiều còn hơn cả một người bị lạc giữa sa mạc lâu ngày uống nhiều nước. Mồ hôi như những con giun nóng hổi, bức rức len qua từng mảnh da trong người khó chịu. Hom muốn tắm nhưng hắn không tài nào gượng được đôi chân của mình nữa. Hắn muốn đắm mình trong cái mát lạnh của nước nhưng cánh tay hắn không nhấc lên nổi thì nói chi đến việc vặn khoá nước. Hom chỉ còn biết trông ra ô cửa kính, một thành phố nhộn nhịp khoác lên những ánh đèn đường lung linh. Lồng ngực của hắn phập phồng theo nhịp thở, đều đều như một chiếc máy bơm.

    Khi cái mệt đã vơi đi phần nào, Hom tắm táp sạch sẽ và bước ra ngoài. Hắn có thể cảm thấy thoải mái hơn nhưng đầu hắn vẫn ong ong, người vẫn còn đọng lại một sư khó chịu, hắn nghĩ có lẽ do đi máy bay nhiều, hắn hay có cảm giác mình bay như chim.

    Hắn rót một li nước suối, rồi đến bên cửa kính hướng ra phía xa thành phố. Một cái lạnh bỗng nhiên lan toả dọc xương sống khiến Hom rùng mình. Cái cảm giác lâng lâng của sự thành công bỗng chốc tan biến như một hạt cát bị thổi tung đi giữa sa mạc.

    Hom suy tưởng về cái cuộc đời thăng trầm của mình, công việc và tâm hồn của một người nhạc sĩ. Hắn đang ở đỉnh cao của sự thành công, hắn đã có những gì hắn muốn, sự thành công trong sự nghiệp và phải trả giá bằng nhiều thứ. Một khi ở đỉnh cao của danh vọng, con người ta mới khao khát những gì bình dị nhất. Hắn là một ngôi sao toả sáng cả một vùng trời nhưng lại lẻ loi giữa cái bao la của vùng trời ấy. Trong khi đó hàng ngàn, hàng vạn những ánh đèn đường loe lói bên dưới tuy ánh sáng yếu ớt, nhưng lại đứng gần nhau, toả cho nhau, tiếp cho nhau sự ấm áp bằng chính thứ anh sáng ấy, những ánh đèn đường không bao giờ cô đơn...

    Hắn không đếm nổi bao nhiêu bài nhạc hắn sáng tác thành công được fan hâm mộ khen ngất lời, không biết bao nhiêu bộ phim hắn đóng và cả lời khen, lời chê, lời ganh tị, ganh ghét với hắn. Hắn là một người nghiện công việc. Hắn thèm khát làm việc... hắn giam mình trong phòng và làm việc bất kể ngày lẫn đêm. Đôi khi sự hạnh phúc, thoả mãn khi công việc được hoàn thành tốt đẹp phút chốc tan biết, Hom như bị ném vào cái hố sâu của sự mệt mỏi, chán chường. Hắn mệt khi phải tươi cười làm dáng trước bao ống kính máy ảnh trong khi mình mệt mỏi và buồn bã.

    Tiếng vỗ tay như vẫn còn âm vang đâu đây trong căn phòng và câu nói ban nãy của một fan hâm mộ:

    _I love you...

    Câu nói đó phải phát ra từ một trái tim rất đặc biệt. Có rất nhiều người yêu hắn, hắn biết điều đó. Người căm thù hắn cũng nhiều, người thèm khát hắn cũng có. Hom là một người đàn ông gần như hoàn hảo với tài năng, phẩm chất và vẻ đẹp của mình. Hắn đến với niềm đam mê bằng con đường âm nhạc Nhưng hắn hầu như vẫn thấy thiếu thiếu một cái gì đó, nó rất đỗi bình dị mà có lẽ ai cũng có. Hình ảnh của hắn ở khắp nơi, phương tiện thông tin đại chúng, quảng cáo nhưng hắn vẫn chẳng thấy hạnh phúc.

    Hắn bỗng thèm thuồng một vòng tay của phụ nữ, không một người đàn ông nào mà không muốn có phụ nữ bên cạnh... Một người phụ nữ sẽ chăm lo cho hắn, mỗi lúc hắn mệt mỏi trở về nhà, cô ta sẽ nấu cho hắn một bữa ăn chan chứa niềm yêu thương trong đó, cô ta sẽ thay áo cho hắn, lau mình cho hắn, hoặc đơn giản là ngồi cạnh hắn trên giường và chuyện trò...

    Hắn cần một ai đó yêu lấy hắn, yêu thật sự trái tim nghệ sĩ của hắn. Hắn khao khát một tình yêu thật sự, không vương vấn cái gọi là bụi trần, là danh vọng, là cái khuôn mặt đẹp trai làm no mắt người khác, một người con gái của riêng hắn, để khây khoả những khắc khoải, những ham muốn và chia sẻ, hi sinh cho nhau. Ba mươi hai năm cuộc đời có lẽ đã là quá nhiều, quá trễ để có thể có lại một cuộc tình trọn đầy, hắn hay tiếc nuối nghĩ về điều đó.

    Hắn yêu nhưng để rồi trong tim của hắn bây giờ là những chồng những chất sự tiếc nuối không nguôi. Cô ta không chịu nổi một người nhạc sĩ nổi tiếng như hắn. Hom cũng chẳng muốn níu kéo bởi vì níu kéo chỉ có thể làm khổ cả hai. Hai trái tim vốn đã không chan hoà một nhịp đập thì khó có thể yêu. Hắn nhớ như in cái ngày cô ta chia tay hắn, cô ta đã lao tới đấm liên tiếp vào ngực của hắn khiến phổi của hắn như muốn vỡ ra, trái tim thắt lại. “Không thể níu kéo nữa, chúng ta chia tay thôi”, Hom- với sự chua chát dâng tận cổ họng khi cất lên tiếng nói ấy .

    Tình yêu của hắn và cô ta lúc ấy thật đẹp biết bao, đôi mắt cô ta rất đẹp, như quấn lấy trái tim của hắn từng phút từng giây khi cô ta nhìn. Hắn khao khát lắm những phút giây bên nhau. Hắn dạy cô ta đàn, hắn thích cái cảm giác được nâng cái bàn tay nhỏ nhắn ấy lia vào phím đàn. Hắn còn sáng tác biết bao nhiêu bài tình ca cho cô ta, những bài tình ca chan chứa dạt dào tình yêu thương. Bây giờ những bài hát ấy chỉ còn đọng lại trong đáy hồ của những miền kí ức xa xăm ở đáy tim chàng ca sỹ. Một cái gì đó quay quắt cuộn chảy trong mạch máu đến đắng cay.

    Hắn lao vào công việc và âm nhạc vì âm nhạc không bao giờ bỏ hắn mà đi. Âm nhạc, cái môn nghệ thuật thanh cao và thuần khiết đã chảy trong từng mạch máu của hắn và từ lâu, lẽ sống của hắn cũng vì âm nhạc. Hắn thề sẽ không bao giờ tiết lộ chuyện tình cảm cho bất cứ một ai nghe, kể cả những người hắn yêu thương nhất. Hắn không thích những ai hỏi về chuyện yêu đương cũng như phụ nữ trước mặt hắn, hắn đều lờ chúng đi trước những buổi phỏng vấn riêng tư.

    Hắn sẽ dành tình yêu cho những đứa trẻ bất hạnh trên đời này. Trái tim của hắn lại được tắm mình trong suối nguồn vô tận của tình thương yêu, âm nhạc trong tim nhói lên những âm điệu đau đớn trước những sinh linh tội nghiệp. Thế nhưng tình yêu đó là tình yêu giữa con người với con người. Hắn vẫn cảm thấy sự trống vắng trong ngăn kéo của tâm hồn, nơi mà bây giờ chỉ còn những nỗi dằn vặt và dày xé, cái nơi chứa đựng tình yêu đôi lứa...

    Đôi khi hắn lại tự hỏi chính mình: “Tôi có hạnh phúc hay không?”

    Câu hỏi ấy vò xé trái tim của Hom mà Hom vẫn chưa có câu trả lời thoả đáng. “Đời nhạc sĩ là như thế đấy, sống vì nhạc, chết cũng vì nhạc, chỉ có nhạc làm bạn, làm người yêu mà thôi.


    ************

    “Sao yên ắng quá vậy!”, Hom bỗng cáu, hắn lao đến cây đàn, tấu lên những giai điệu không đâu vào đâu. Đơn giản bởi vì không phải tay và óc của hắn đàn, mà là vô vànn hững cảm xúc không tên cuộn chảy trào ra như thác tấu lên những giai điệu bất tận ấy.

    Những nốt nhạc pianô phá tan bầu không khí yên lặng xung quanh.

    Hom như tan chảy vào từng nốt, từng nốt nhạc hắn đàn cho khán giả ở concert lúc nãy.

    Hom gục đầu xuống bàn phím. Nước mắt rơi tí tách xuống phím đàn. Hắn khóc... Người ta hay nói đàn ông khóc là một điều đáng xấu hổ. Nhưng đối với Hom, đôi khi nhốt mình trong phòng để khóc một mình cũng là cách để giải toả những cảm xúc dồn nén sâu tận đáy tim. Khóc vẫn còn tốt hơn là rượu. Rượu không những không giúp hắn giải toả mà còn tàn phá sức khoẻ của hắn, nó càng làm cho những nỗi đau vốn đã bị dồn nén lại càng bị nén chặt hơn nữa trong lòng.

    Hắn khóc đơn giản vì hắn cô đơn giữa dòng đời nghiệt ngã, những công việc và bon chen, những mối quan hệ và tin đồn nhảm như những bánh xe vô tâm nghiến nát trái tim của Hom. Hắn thương cho chính mình, hắn thương cho cái trái tim đang dấy lên những nhịp đập của tận cùng nhói đau đang rỉ máu. Những hối tiếc và mối tình tan vỡ. “Tất cả đều cho lỗi của mình gây ra... sự hối tiếc không thể nào tránh được.” Suy nghĩ muốn làm lại từ đầu day dứt từng nhịp đập trái tim khiến Hom đau đớn khôn cùng

    Cuộc đời là vô số những hạt giống của sự chọn lựa và hành động, bất cứ ai cũng phải chọn lấy cho mình những hạt giống ấy và đem gieo, để rồi gặt lấy những cây quả nảy mầm xem như là một sự trả giá. Trên cây ắt hẳn có nhiều quả ngon, có nhiều quả cay đắng, nhưng Hom nghĩ quả của hắn cay đắng nhiều hơn là ngọt, có những quả ngọt thật ngọt, ngọt hơn cả mía đường, thơm như hoa trà với những thành công âm nhạc, nhưng lắm quả cay xé đến ruột gan.

    Hom bỗng vụt chạy đến cánh cửa kiếng trong nhà tắm, gồng hết sức lực vào nắm tay, giáng một cú trời đánh vào cửa kiếng. Kiếng vỡ, máu đỏ tươi tứa ra từ cánh tay của Hom nhưng hắn hoàn toàn không biết đến cái gọi là đau đớn. Ít ra thì nó cũng làm hắn dịu đi đôi lúc.

    Hom khẽ cúi xuống, nhặt lấy một mảnh gương sắc bén, săm soi một hồi lâu. Qua mảnh gương vỡ ấy, Hom thấy khuôn mặt của mình, ánh mắt hắn long lanh lạ thường.

    “Thình thịch...” Tiếng tim của hom vang vọng cả căn phòng.


    ***********

    Bất chợt... bên tai của Hom văng vẳng một giọng hát... Giọng hát của một cô gái... phát ra từ phòng khách.

    Hom mở cửa bước ra. Giọng hát cuộn lấy trái tim của hắn khiến một dòng cảm xúc khó tả được dịp dâng trào:

    “Đi về thế giới bên kia... đi về thế giới bên kia...
    Đón thuyền... đi một chuyến...
    Vượt qua dòng sông giữa sự sống và cái chết... đến thế giới bên kia...
    Xa hơn... Sâu hơn... về thế giới bên kia.. mãi mãi....”

    (Go to the Otherside... Go to the Otherside...
    Cast the boat...take a ride...
    Cross the Rift... to the Otherside...)


    Hom chợt nhận ra Miku đang nhẹ nhàng đặt tay lên ngực, mắt hướng ra ngoài cửa sổ ở phòng khách trông ra khu vườn. Miệng cất lên tiếng hát...

    Giọng của Miku có thể nói không hay và trong trẻo cho lắm, nếu không muốn nói là chua và dở. Nhưng Hom không thấy khó chịu vẫn cảm nhận trong lời bài hát một hoài niệm về một cái gì đó, rất khá giống với hắn... Giai điệu pha chút vẻ ma mị, cái chết và sự sống, dòng sông và con thuyền...

    Hom tự hỏi liệu Miku muốn dứt bỏ sự hoài nghi, nuối tiếc, gieo nó vào chiếc thuyền về thế giới khác chăng? Có phải Miku đang có một nỗi đau nào đó đang nhen nhóm âm ỉ trong lòng mà không tài nào có thể dứt ra được, chỉ còn biết tự dày vò mình một cách điên dại.

    Thấy Hom bước xuống, Miku không lộ vẻ bất ngờ mà chỉ khẽ:

    _A, thì ra là chú...

    Rồi Miku tiếp tục phóng mắt ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm...

    Hom chỉ biết thốt lên:

    _Miku...

    Rồi Hom ngồi xuống ghế sa lông, khoác tay ra sau gáy, mắt dán lên trần nhà mà lặng nghe giai điệu.

    Một lát sau, Miku dừng hát và bước đến ngồi đối diện với Hom, ánh mắt đượm buồn như mọi khi.

    Hom bất chợt hỏi, mắt không nhìn Miku mà tiếp tục dán lên trần:

    _Miku, cháu có hạnh phúc khi làm người bình thường không?

    _Cháu... cháu... không...-Miku ấp úng.

    _Thế còn tuổi thơ?- Hom hỏi tiếp.

    Miku im lặng một hồi rất lâu, Hom cảm nhận được một sự khó khăn đang tồn tại trong lòng của Miku khi Hom hỏi cô bé về tuổi thơ. Đồng hồ gõ 3 tiếng, Miku cất tiếng nói buồn bã:

    _Đó thật sự là một câu chuyện dài, chú Hom ạ, cháu xin kể cho chú nghe, ít ra thì...

    Dòng hồi tưởng của Miku được thể hiện qua lời kể như đưa Hom về quá khứ, chứng kiến cái số phận đắng cay của cô bé người làm...

    _____Flashback______

    Cô bé Miku cau mày khó chịu khi liếc đôi mắt to tròn của mình vào chiếc cặp táp của mình. Bàn tay nhỏ xíu của cô bé 11 tuổi săm soi từng ngăn của chiếc cặp màu hồng, cô bé đang cố tìm ra con búp bê thân thuộc mà cô bé hay ôm nó vào lòng mỗi khi đi ngủ. Không tài nào tìm được con búp bê trong cặp, cô bé lùng sục căn phòng đến vã cả mồ hôi. Miku mới sực nhớ ra cô bé đã để quên nó trong hộc bàn ở lớp học. Thất vọng và mường tượng ra con búp bê của mình đang nằm trong một sọt rác nào đó hay tệ hơn là làm mồi cho những con chó hoang ở ngoài đường, cô bé Miku vội chạy đến bên người anh trai của mình đang mài mắt bên quyển sách học bài. Cô bé Miku cất tiếng nửa vui vẻ nửa van xin:

    _Anh Mafuyu ơi, anh rảnh không?

    Mafuyu quay sang, nhìn đứa em gái của mình một cách hiền từ rồi đáp:

    _Có chuyện gì hả bà chằn? Xin xỏ gì nói đi.

    Cô bé Miku làm vẻ mặt u buồn, nói;

    _Anh Mafuyu, em... em để quên con búp bê ở trường rồi...

    _Và... em muốn anh đi lấy đúng không?

    Miku cười hồn nhiên như thể cô bé đã đạt được mục đích của mình một cách mĩ mãn:

    _Dạ đúng.

    _Lau phòng cho anh 1 tháng nhé cưng...

    Miku nũng nịu trước điều kiện của người anh trai đặt ra, dẫu cô biết anh trai cô chỉ đùa vui mà thôi:

    _Ứ chịu đâu.

    _Giỡn tí thôi nhóc, thôi anh đi, nhớ nói bố là anh đi đấy, để bố khỏi trông, nghe chưa?

    _Dạ- Miku nhanh nhẩu đáp.

    Nói rồi Mafuyu khoác áo vào rồi bước ra khỏi nhà. Miku mở chiếc tivi của mình lên để xem phim hoạt hình.

    30 phút trôi qua, Mafuyu vẫn chưa về, Miku lại vẫn bình thản xem nốt bộ phim dang dở.

    1 tiếng trôi qua, Miku vẫn chưa nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc của anh trai, trong lòng cô bé bắt đầu nhen nhóm một nỗi lo.

    1 tiếng 15 phút, Miku không thể nào chịu nổi được nữa, cô chạy ra ngoài ngõ trước, trông ngóng hình bóng người anh trai yêu quí, cô mong cái bóng của anh mình lấp ló đàng xa kia, để cô có thể chạy lại ôm chầm lấy, nhưng đáp lại ánh mắt trong ngóng của Miku chỉ là một con hẻm vắng teo người, nỗi lo lắng đã lên đến cực điểm.

    1 tiếng 45 phút, một... hai... ba chiếc xe cứu hoả chạy về hướng trường học của Miku. Trái tim trong lồng ngực của cô bé thắt lại như vỡ tung, cô bé lấy đôi giày patin của mình lướt theo theo chiếc xe cứu hoả, miệng vẫn không ngừng cầu nguyện: “Mẹ ơi... hãy phù hộ cho anh Mafuyu của con... anh mà có chuyện gì con ân hận suốt đời.”

    2 tiếng, trước mắt của Miku là một biển lửa. Hơi nóng như phả vào mặt người bỏng rát. Tiếng người dân la ó, tiếng khóc, tiếng hò hét tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn. Miku lao vào đám lửa và thét: “Anh cháu trong đó... cháu phải cứu anh...” nhưng bị những người lính cứu hoả chặn lại... Cô bé chỉ còn biết quì xuống khóc... nước mắt nóng ran vì hơi lửa và sự ân hận phực ra trong lòng của một cô bé mười một tuổi.

    2 tiếng 30 phút, người ta mang ra một thanh niên đã bị cháy rụi, những mảnh da bị bong ra, khét và nóng... Miku nhào tới và phát hiện trên tay người thanh niên ấy đang cầm con búp bê... chính là con búp bê của Miku. Cô bé ngất xỉu tại chỗ.

    2 ngày sau, Miku vào thăm anh trai. Cô bé đã khóc rất nhiều, nước mắt của cô nhỏ tí tách lên thân thể tàn tạ của người anh trai. Sự hối hận dằn xé trong tâm hồn bé thơ quá đỗi nặng nề. Cô bé Miku như muốn lao đầu ra ngoài cửa sổ của bệnh viện tự sát để chuộc lỗi với người anh. Nhưng Mafuyu đã kịp nắm tay cô em của mình lại, cố gắng đưa bàn tay của băng bó của mình lên một cách đau đớn để lau nước mắt của Miku... Miku quì phịch xuống.

    4 ngày sau, Miku bị sốc trước lời nói của bác sĩ: “Bỏng như thế làm sao qua khỏi, không chết cũng tàn tật suốt đời mà thôi.” Ban đêm, cô đến bên người anh trai, lòng chất đầy nỗi sầu não. Trông Miku gầy gò thiếu sức sống vì bao đêm trăn trở, mắt cô đỏ hoe vì phải khóc quá nhiều. Miku nắm chặt tay anh trai củam ình như muốn truyền cho anh ấy chút hơi ấm của sự sống, của tình thương một đứa em gái dành hco em trai. “Nếu hôm ấy mình không vòi vĩnh Mafuyu thì đâu có ra cớ sự này” Suy nghĩ ấy như những chiếc răng nanh xâu xé trái tim của Miku ra trăm mảnh, khiến nó càng đớn đau quằn quại hơn.

    Mafuyu đã nắm chặt tay Miku mà nói một cách yếu ớt: “ Miku, em thương anh không?”

    Miku trả lời trong tiếng nấc nghẹn:

    _Anh hỏi kì vậy? Đương nhiên là thương rồi...

    _Vậy em giúp anh một việc được không?

    _Việc gì em cũng giúp cả- Miku cứng rắn.

    _Vậy... hãy giết anh đi...

    Miku nghe như có ai đó lấy dao chọc thủng màng nhĩ của mình khiến lỗ tai của cô bé ù ù. Một nỗi lo sợ vấng vương bao phủ lấy cô bé, Miku hỏi với vẻ thảng thốt:

    _Anh đùa à, đến bây giờ anh còn đùa được hay sao Mafuyu?

    Mafuyu nói với giọng thẳng thắn:

    _Anh nói thật đấy, hãy giết anh đi...

    Miku hoảng mang, nước mắt ứa ra:

    _Nhưng... tại sao?

    Chàng trai tội nghiệp cất giọng sầu não:

    _Anh không thể sống trong đau đớn, anh sẽ tàn tật và là gánh nặng của cả gia đình chúng ta, Miku à. Anh không thể lao động với cái bộ da như thế này... anh đau đớn lắm em biết không?

    Miku muốn tông cửa chạy ra ngoài, để mặc người anh của mình đang rên rỉ với cái ước mong quái đản ấy. Nhưng chân của Miku như bị đóng đinh xuống đất bởi những hỗn độn của nỗi đau dồn dập, chúng đè nặng lên đầu của một cô bé 11 tuổi như Miku. Mafuyu muốn Miku phạm một tội lỗi tày trời...

    Miku hét lớn:

    _Không, em không làm... em không làm... em không muốn...

    Mafuyu nắm chặt tay Miku như van nài, nước mắt ứa ra từ hai con ngươi sáng nời của anh ta:

    _Anh van em... Miku ơi, em thương anh... Em đâu muốn anh tàn tật và là gánh nặng đúng không? Vậy em hãy kết thúc cái gánh nặng này giúp anh... anh muốn chết, anh không muốn là gánh nặng và đó là lựa chọn lớn nhất của cuộc đời anh...giết anh đi... giết anh đi... giết...giết...

    Như có một ma lực nào đó quấn lây cánh tay của Miku. Cô bé ngồi lên người anh trai mình, khẽ đặt cánh tay vào cái cổ đang bị băng bó của anh ta.

    ...Miku ấn mạnh cánh tay mình xuống... Nước mắt của cô bé vẫn không ngừng tuôn ra, nó rất xuống gương mặt tàn tạ của Mafuyu như những hạt ngọc trai thuần khiết, long lanh ngoài biển cả...

    Trước mắt Miku hiện về những hình ảnh tuổi thơ ấu... hai anh em vui đùa bên nhau dưới gốc cây anh đào... tụ tập bên nhau bên người cha nghe kể chuyện và dùi vàol òng mẹ nghe hát ru... Mafuyu đỡ Miku đứng dậy sau khi cô bé bị ngã, dỗ dành cô từng chút một... Cả hình ảnh Mafuyu nâng niu con búp bê của Miku khi anh ta đã tìm được ở trường học cách đây mấy ngày...

    Miku dừng lại... Đôi môi của Mafuyu nở một nụ cười. Bên tai cô bé văng vẳng tiếng nói: “Cảm ơn em... Miku... vì tất cả...”

    ______End Flashback________

    _Con người còn phải chịu bao nhiêu nỗi khổ trong cuộc đời này nữa đây?- Miku thốt lên, giọng nói chất chứa cay đắng.

    Cô bé thở dài rồi tiếp:

    _Thế nhưng chúng ta không có quyền không lựa chọn, phải lựa chọn để sống tiếp, dẫu những lựa chọn âý có làm chúng ta đau đớn đến tột cùng của sự khổ sở... và cái giá của việc lựa chọn không thể nào trốn chạy. Do đó, chúng ta đừng bao giờ tự dằn vặt mình những lỗi lầm đã trôi vào dĩ vãng. Em muốn để những đốm lửa, hình ảnh người anh trai, kí ức kinh hoàng và tội lỗi của mình trên chiếc thuyền đi về hư vô, để không còn sự day dứt nữa. Em khao khát sống tiếp, một cuộc sống bình dị bên người cha.

    Hom khẽ nghiêng đầu, nhíu mày trước lời nói của Miku.

    Bất chợt, Hom cảm giác như có ai đó nện vào đầu mình một cú thật mạnh...hắn ngã gục xuống đất

    Khi Hom thức dậy, hắn không còn thấy Miku đâu. Chỉ còn chiếc kẹp tóc của Miku rơi trên mặt sàn...

    Từ dạo ấy... Hom không còn thấy Miku đến làm việc nữa...


    Zero


    I will forget... your voice... your arms...

    _Cha ơi, cha mua cho con cây kẹo nha cha.

    Cô con gái người trợ lí của Hom níu áo anh ta nũng nịu...

    _Được rồi... chút cha sẽ mua cho...

    Nhìn cảnh gia đình người ta hạnh phúc, Hom chạnh lòng.Hom khao khát, khao khát như một người khát nước giữa sa mạc một mái ấm gia đình. Hắn muốn có vợ, có con, sống đầm ấm bên nhau, tối lửa tắt đèn có nhau. Hắn muốn làm cha. Hắn thèm khát một đứa con để hắn cưng yêu, dạy dỗ, nuôi nấng... Hắn thèm muốn được hát ru cho đứa con của mình ngủ, nó sẽ dụi cái đầu bé xíu vào ngực của hắn, nũng nịu... Hắn sẽ sáng tác ra những bài hát dành cho đứa con mà hắn rứt ruột đẻ ra, chất chứa trong đó những tình yêu thương vô bờ vô bến, những hi vọng, hoài bão cao sang lẫn bình dị nhất.

    Hom nhận ra rằng hắn đã dành quá nhiều thời gian, công sức chỉ để hối tiếc, hối hận, dằn vặt mình suốt mấy năm qua một cách vô ích. Cuộc sống là một chuỗi những lựa chọn, con người phải lựa chọn để sống tiếp, và phải gánh những hậu quả của việc lựa chọn ấy. Hom đã gánh đủ hậu quả và bây giờ hắn sẽ kết thúc tất cả... kết thúc những nỗi đau dày vò tận sâu đáy lòng. Hắn sẽ quên đi... quên đi tất cả... người yêu cũ... những dằn vặt không đáng...

    Hắn chỉ hối hận và dằn vặt chứ chưa phải là mất hết. Hắn vẫn còn âm nhạc, hắn vẫn còn gia đình và những người thân yêu, những fan hâm mộ sẽ cùng sát cánh bên hắn suốt chặng đường dài

    Hạnh phúc phải gắn với sự mở lòng, đón nhận sự yêu thương. Hối hận ai cũng phải có khi người ta phạm lỗi, quan trọng là học được từ những tội lỗi ấy và biết sống tốt hơn.

    “Chúng ta phải sống để lựa chọn, để sai lầm, để trả giá cho những tội lỗi chúng ta gây ra, để đau khổ, để hối hận, để thoả mãn, tiếc nuối, và cũng phải hưởng những hạnh phúc mà chúng ta đáng phải có”- Hom dằn lòng mình...

    Hắn sẽ bắt đầu...bắt đầu một cái mới...

    Bài hát mà hắn chọn trong album thứ 13 của mình: “nhịp đập trái tim”. Hắn sẽ gieo vào bài hát những dằn vặt, những hối tiếc, tất cả sẽ theo những nốt nhạc cất lên từ tận sâu đáy lòng, hoà vào nhịp đập của trái tim đắng cay, vút bay lên cáo và tan biến vào hư vô.

    _Hom, đã đến giờ rồi- có tiếng người giục.

    Hom lấy cây đàn ghi-ta và bước đi... cánh cửa “Stage” xuất hiện trước mắt. Hom vẫn tiếp tục bước không quay đầu lại...

    Ánh đèn sân khấu lập loè đã hiện ra trước mắt. Tiếng hò reo của khán giả đã vang vọng bên tai... Hắn khoác đàn vào người và cất tiếng hát...


    Muốn cùng anh tranh cãi, anh chẳng vô vị đến vậy
    Nói xin lỗi mà không hiểu tại sao, anh chẳng thông minh đến vậy
    Thật sự muốn quay về khi hai ta bắt đầu
    Em lại đang khóc và anh chẳng thể dỗ dành
    Anh lại lắc đầu, và hơi hối hận

    Tình yêu của hai ta đã không thể quay đầu mà cũng chẳng thể tiến lên
    Không làm chủ được những gì xảy ra trong lồng ngực.Hai trái tim chứa đầy những hòai nghi
    Tình yêu đã làm chúng ta ứa bao nhiêu nước mắt?

    Đôi mắt chứa chan vẻ đẹp của em đã mang đi nhịp đập trái tim anh
    Hơi ấm của em cận kề bên đã mang đi nhịp đập trái tim anh
    Đưa thời gian quay trở về nơi bắt đầu. Em có thể cho anh một phút giây?
    Vẫn đợi đến một ngày nào đó em cũng nhớ về những kỷ niệm đẹp đã chìm sâu trong kí ức.


    Hết
    Last edited by Sae_Kurosawa; 19-06-2010 at 01:09 PM.

  15. #15
    ¤ Tớ Yêu YanLife ¤ Một gã như tôi...♥ Là loại người Không nên gặp mới phải

    JinFeng's Avatar





    Join Date
    Sep 2008
    Location
    Khoảng trống
    Posts
    5,703
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    1,571 Total
    Yollard
    90,103

    Default

    Bài dự thi số 14
    Nick trên Yan: SuperKiệt
    Cảm nhận về bài hát : 7 Years Of Love
    Trình bày : Kyu Hyun (Starring Choi Jeong Yoon)
    Tựa đề bài viết (nếu có): Chưa bao giờ hết yêu





    .o0o.



    처음엔 친구로 다음에는 연인사이로

    헤어지면 가까스로 친구사이라는그 말 정말 맞는데


    Đầu tiên là bạn rồi trở thành người yêu

    Đôi mình đã nói cho dù chia tay chúng ta vẫn mãi là bạn tốt

    Hai đứa mình đã là bạn, là bạn của nhau trong suốt 2 năm, nhưng không hiểu sao lại trở thành người yêu của nhau, yêu ư ?.....từ tình bạn dần dần biến thành tình yêu, từ 2 đứa chỉ coi nhau như là bạn giờ lại thành một cặp đôi perfect. Cậu à, cậu có còn nhớ cái ngày đầu tiên mà cậu bảo là " Ngày hẹn hò đầu tiên " của 2 đứa mình không, cậu bắt tớ đứng chờ ở bến xe Bus tận gần một tiêng đồng hồ mà hôm đấy trời nó còn mưa nữa chứ, tớ thì cứ chỉ biết đứng chờ cậu, tớ sợ sấm lắm, nhưng tớ vẫn phải chờ, vì tớ tin rằng cậu sẽ không bỏ tớ một mình ở đây, đợi mãi rồi cuối cùng cậu cũng tới. Cả cậu và tớ đều bị ướt đẫm vì mưa, tớ cười khi nhìn thấy cậu...........

    Tớ chưa bao giờ biết yêu nó là như thế nào cả, nhưng sao khi tớ ở bên cậu, tớ mới hiểu được cái cảm giác đó. Nó hạnh phúc, nó đau khổ...tớ không biết nữa, tớ dành hết cho cậu mọi thứ của tớ cho cậu, tớ chưa bao giờ biết giận với cậu, nhưng tớ lại không biết cách để làm cho cậu vui trong những lúc cậu buồn, tớ chỉ biết ngồi im bên cạnh cậu, tớ nhớ cậu mỗi khi không được gặp cậu, và tớ cũng chỉ biết âm thầm nhìn bước chân của cậu mà thôi......





    This is .... love


    Tớ nghe nhiều người nói khi yêu thì phải chấp nhận tất cả, dù có bị chết thì người ta vẫn sẽ yêu, nhưng sao tớ thấy điều đó nó xa vời với tớ quá, một tình yêu chân thành là như thế nào hả cậu. Yêu bằng cả trái tim, yêu hơn cả nước yêu biển....hay là yêu như thế nào hả cậu. Cậu có thể nói cho tớ biết được không cậu, tớ muốn biết cậu à. Vì tớ nghĩ là tớ chưa dành hết tình cảm của tớ cho cậu, tớ sợ cậu buồn khi biết điều này lắm cậu à.


    다른 한 사람을 만나 또다시 사랑하게 되었으면서도 난

    슬플때면 항상 전활걸어 소리없이 눈물만 흘리고

    Ngay cả khi anh có phải lòng một ai khác lần nữa....

    Mỗi khi buồn, anh muốn gọi tên em, nhưng chỉ có nước mắt câm lặng tuôn rơi

    Tình yêu của tớ và cậu thật thuần khiết, không có lợi dụng, và rất ít có nước mắt, nhưng tại sao cơ chứ....tại sao cậu lại ra đi, cậu đã hứa là mãi sẽ ở bên tớ cơ mà, thế mà cuối cùng cậu vẫn bỏ tớ mà đi, cậu không đau lòng, không nghĩ tới cảm giác của tớ khi tớ bị cậu bỏ rơi sao, cậu ác lắm cậu có biết không. Tớ phải làm sao khi giờ đây khi bên cạnh tớ không có cậu, cậu muốn tớ phải đau khổ đến suốt đời sao, ngày nào tớ cũng nhớ cậu, nhớ lắm cậu có biết không. Tớ khóc, tớ buồn, tớ đau...nhưng tớ biết phải làm sao bây giờ, có lẽ giờ đây tớ sẽ phải dối lòng mình rằng " cậu vẫn ở bên tớ ", tớ nghĩ tình yêu của 2 đứa mình sẽ không được hàn gắn lại đúng không, nó chỉ ở trong ký ức của tớ và cậu thôi phải không ?. Tớ thấy mình lạc lõng và cô đơn khi không có cậu, nhưng tớ phải làm sao khi tớ không thể thay đổi được điều đó.



    나 이제 결혼해 그 애의 말듣고

    한참을 아무말도 할 수가 없었죠

    그리고 울었죠 그 애 마지막 말

    사랑해 듣고싶던 그 한마디 때문에

    Khi anh nghe em nói " Em sắp kết hôn "

    Khoảnh khắc ấy trong anh tất cả như vỡ òa mà không thể cất thành lời

    Và rồi anh bật khóc, đó là những lời cuối cùng em dành cho anh

    Dù lời cuối cùng nhưng anh muốn nghe em nói " Em Yêu Anh "

    Tớ nhớ cái ngày mà cậu dời xa tớ, cậu chỉ nói với tớ một câu " L à tớ yêu cậu, yêu nhiều lắm cậu à ", cậu buông tay tớ, nhắm mắt rồi chìm vào giấc ngủ, giấc ngủ mà tưởng trừng mãi mãi cậu sẽ không bao giờ tình giấc được, những ngày sau đó, tớ đã khóc khóc rất nhiều, tớ không tin điều đó lại xảy ra, tớ không muốn một tẹo nào, cậu có biết không từ ngày hôm đó tới giờ tớ không ngừng nghĩ tới cậu mặc dù nó đã xảy ra gần được một năm rồi, hình bóng của cậu lúc nào cũng nằm trong đầu của tớ, khuôn mặt đó, giọng nói đó, cả cái cách cậu bĩu môi nữa, tớ nhớ....nhớ lắm cậu à....Hình như mọi thứ xung quanh tớ đều sụp đổ, tớ không nghĩ được rằng tớ sẽ vượt qua được điều đó đâu cậu à. Tớ muốn có cậu ở bên, được ôm cậu, được hôn nhẹ lên má cậu, và được cậu dẫn đi chơi.....Bây giờ cậu ra sao, cậu có nhớ tớ không, tớ muốn được cậu dõi theo tớ mỗi ngày cậu à bình yêu và thanh thản nha cậu tớ sẽ mãi yêu cậu. I Miss You, I Love You and Forever Love.



    Let your child lighting in his love, such as solar lighting and skies

    A kiss without a hug is like a flower without the fragrance

    Helpless ... only their e ...

    A song in memory of love we

    One second, called love ...

    All the love for you ... now only a dream ...

    I love him ... the love of me for you ... is forever ...

    Fly away

    I'm at the top of the sky

    that is where they do more than he loved

    Till these hearts keep flowing, my love for you will keep growing.

    Choosing to change is another way of saying i love you.

    Past ... present and future? ...

    The log book of the guestbook.... Angele at Heart

    E want to sometimes let your hands ... no effort to pull more,they then too tired

    If I can write to the log book, I he forgive me

    I hope that this time is forever stay

    When they are not next to him, he always laughs

    What I do and think are related to him, it's because I love him

    We'll never be apart

    This is .... love

    Although far from each other, but e is still a love forever ...

    Ngày 21.06.2k10
    Gửi tới một người tớ yêu
    Last edited by JinFeng; 24-06-2010 at 09:33 PM.
    Ah, Ah,하나,둘,셋. Welcome to the Super Show! Let’s Go~!!

    My name is
    DongHae. Let’s party tonight!!


 

 
Page 1 of 3 123 LastLast

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  

Search Engine Optimization by vBSEO

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 101 102 103 104 105 106 107 108 109 110 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 131 132 133 134 135 136 137 138 139 140 141 142 143 144 145 146 147 148 149 150 151 152 153 154 155 156 157 158 159 160 161 162 163 164 165 166 167 168 169 170 171 172 173 174 175 176 177 178 179 180 181 182 183 184 185 186 187 188 189 190 191 192 193 194 195 196 197 198 199 200 201 202 203 204 205 206 207 208 209 210 211 212 213 214 215 216 217 218 219 220 221 222 223 224 225 226 227 228 229 230 231 232 233 234 235 236 237 238 239 240 241 242 243 244 245 246 247 248 249 250 251 252 253 254 255 256 257 258 259 260 261 262 263 264 265 266 267 268 269 270 271 272 273 274 275 276 277 278 279 280 281 282 283 284 285 286 287 288 289 290 291 292 293 294 295 296 297 298 299 300 301 302 303 304 305 306 307 308 309 310 311 312 313 314 315 316 317 318 319 320 321 322 323 324 325 326 327 328 329 330 331 332 333 334 335 336 337 338 339 340 341 342 343 344 345 346 347 348 349 350 351 352 353 354 355 356 357 358 359 360 361 362 363 364 365 366 367 368 369 370 371 372 373 374 375 376 377 378 379 380 381 382 383 384 385 386 387 388 389 390 391 392 393 394 395 396 397 398 399 400 401 402 403 404 405 406 407 408 409 410 411 412 413 414 415 416 417 418 419 420 421 422 423 424 425 426 427 428 429 430 431 432 433 434 435 436 437 438 439 440 441 442 443 444 445 446 447 448 449 450 451 452 453 454 455 456 457 458 459 460 461 462 463 464 465 466 467 468 469 470 471 472 473 474 475 476 477 478 479 480 481 482 483 484 485 486 487 488 489 490 491 492 493 494 495 496 497 498 499 500 501 502 503 504 505 506 507 508 509 510 511 512 513 514 515 516 517 518 519 520 521 522 523 524 525 526 527 528 529 530 531 532 533 534 535 536 537 538 539 540 541 542 543 544 545 546 547 548 549 550 551 552 553 554 555 556 557 558 559 560 561 562 563 564 565 566 567 568 569 570 571 572 573 574 575 576 577 578 579 580