Welcome to Yeu Am Nhac - Where The Music Begins





Results 1 to 12 of 12
  1. #1
    Amy Siu Nhưn Lovely member YanLife 2010

    Amy-Rock's Avatar





    Join Date
    Jul 2003
    Location
    HN-V-NĐ
    Posts
    3,874
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    1,481 Total
    Blog Entries
    1
    Yollard
    293,006

    Default Cuộc thi: Cảm xúc từ Trái tim 2009

    "Đến hẹn lại lên"
    Thân mến gửi tất cả thành viên YAN cuộc thi thường niên của box Cảm Xúc


    Cảm xúc từ trái tim 2009


    Các bạn ạh,

    "Cảm xúc từ trái tim"series & giải thưởng của box Cảm xúc đã gây dựng trong nhiều năm qua, với các loạt bài viết hay, chất lượng kèm theo đó là những tình cảm yêu thương được gửi gắm qua nhiều ca khúc được lưu giữ trong bảng vàng truyền thống của box.

    Thông điệp của chúng tôi là: "Mang lại yêu thương cho từng ngày". Rất nhiều thành viên của YAN qua đây đã gửi một phần tình cảm tới bạn bè, người thân, và ngay cả những suy tư trăn trở về cuộc sống. Chúng tôi trân trọng tất cả tình cảm yêu mến của các bạn và hi vọng nhận được nhiều thật nhiều những tri ân ấy.

    Dưới đây là thể lệ cuộc thi và một số điểm các bạn chú ý để bài viết của mình thêm hoàn thiện nhé

    ~ o 0 o ~


    I. Thể lệ tham gia


    * Bổ sung về cách thức tham gia ở trên:
    Có thể tham gia bằng một trong hai cách:
    - viết bài trực tiếp tại topic này
    - PM nội dung bài viết về nick YAN Music (click here). Bài dự thi sau đó sẽ được post lên với mã số ẩn danh. Khi công bố kết quả mới công khai người gửi.

    II. Cơ cấu giải thưởng

    Giải thưởng dựa trên điểm trung bình cộng của BGK.
    Xét giải theo thứ tự từ bài dự thi có điểm cao nhất trở xuống.

    * Giải nhất :
    + Một avatar động
    + Status: [Feeling box] Golden Writer of the Year 2009
    + 5.000Y$

    * Giải nhì :
    + Một avarta tĩnh
    + Status: [Feeling box] Silver Writer of the Year 2009
    + 2.000Y$

    * Giải ba :
    + Status: [Feeling box] Bronze Writer of the Year 2009
    + 1.000Y$

    (Quy định về avatar: tại đây)

    * Giải Sáng tạo dành cho những bạn có bài dự thi hay, trình bày đẹp, ấn tượng, độc đáo.... với giá trị cho giải thưởng này là:
    + Status [Feeling box] Creative Writer of the Year 2009
    + 1.500Y$

    * 05 giải khuyến khích, mỗi giải gồm:
    + Status: Thành viên danh dự box Cảm Xúc 2009
    + 500Y$


    Xin trình bày bài dự thi theo nội dung sau:

    Bài dự thi số : ...................
    Nick trên Yan: ....................
    Cảm nhận về bài hát :............... Sáng tác : ...........
    Do ca sĩ/ ban nhạc : ................. trình bày : ...........
    Tựa đề bài viết (nếu có): ......................................
    - Thành viên BGK: Kid4869 , liang shanbo, Amy-Rock, .:Menfuisu:.
    - Thời gian cuộc thi: 12/12/2009 đến 17/01/2010

    Note:
    - Topic này chỉ dùng để post bài dự thi. Mọi thắc mắc, góp ý, xin vui lòng post tại Giải đáp thắc mắc về contest.
    - Sẽ có những bất ngờ khác trong cuộc thi sẽ được bật mí sau khi cuộc thi bắt đầu. Các bạn theo dõi nhé


    Cuộc thi sẽ được gia hạn thêm 5 ngày. Để các bạn đang "bế quan luyên công" mau mau "thi thố võ nghệ" cho bàn dân thiên hạ được chiêm ngưỡng . Hạn Cuối là 17/01/2010. Zô zô ...
    Last edited by Amy-Rock; 10-01-2010 at 09:44 AM. Reason: Atmosphere
    29-04-09
    27.08.10 - Vb~ Bố!.



    ○•☺☻♥Amy - Thiên hạ đệ nhất chân gà nướng ♥☻☺•○

  2. #2
    living without hesitation mYst Levine Myst Allen | Die Trying Good Translator Summer'09 Thành viên danh dự box Cảm Xúc 2009

    mYst's Avatar





    Join Date
    Feb 2006
    Location
    .halfway across the world.
    Posts
    11,803
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    5,419 Total
    Yollard
    13,828

    Default

    Bài dự thi số : 01
    Nick trên Yan: mYst
    Cảm nhận về bài hát : A Dance 'round The Memory Tree
    Do ca sĩ Oren Lavie trình bày


    ----------------------------------------



    http://www.youtube.com/watch?v=8stebTkLEFY







    Là những tiếng nấc của kí ức . Những giai điệu buồn như bản nhạc nền của một bộ phim trắng đen đơn giản . Là những kí ức đọng lại như một bản phác thảo , đủ để giữ lại trong tâm trí , nhưng không đủ để con người có thể nhớ tất cả những màu sắc , khung cảnh , đường nét thật rõ ràng .


    Words we have said
    Grew in my head
    Colored my thoughts
    Sang me to bed


    Là những kí ức dạo chơi trong tâm trí , chơi trò chơi đánh đố nho nhỏ , khiến cho con người mải mê suy nghĩ . Là in dấu vào những câu nói , những hành động . Là theo vào những giấc mơ dài dằng dặc không hồi kết .


    Lost memories
    Grew into trees
    Covered the doors
    Swallowed the keys



    Là những kí ức bị bỏ lại đằng sau lưng , không phải là bản phác thảo đơn giản nào , mà chỉ là những khoảnh khắc con người không bao giờ nhớ đến . Những kí ức nhỏ nhặt ấy góp lại , lớn lên , thành một tán cây rộng lớn : Cây của những kỉ niệm . Để có một ngày như bao ngày qua , gặp lại ai đó xưa cũ , chào hỏi rồi lại nói về ngày xưa . Cái từ ngày xưa nghe sao mà buồn thế . Có những kí ức mình không bao giờ màng đến , nhưng lại là những thứ người khác chọn lại để nhớ . Để rồi khi kể cho nhau , mình lại như bước vào một thế giới khác , vừa lạ vừa quen , là thế giới của kí ức bị bỏ lại , của những năm tháng mình nghĩ là không có gì đặc biệt để nhớ đến . Để ta trầm tư mãi trong nó , như có cảm giác ta đang bị nuốt trong muôn vàn kỉ niệm mà ta bỏ sót đằng sau lưng , có cảm giác như ta bị khóa thật chặt và chiếc chìa khóa cũng bị nuốt mất đâu đó trong hàng vạn hình ảnh này .


    Winters have come and gone
    You know
    Winters have come and gone
    You know
    But I'll meet you young and free
    For a dance 'round the memory tree



    Thời gian trôi đi , lặng lẽ và âm thầm . Con người chỉ nhận qua do màu lá cây , do cảnh vật , do thời tiết . Mùa đông đến rồi đi , đến rồi đi . Nhưng ngày nào đó , ta sẽ gặp lại nhau dưới tán cây kí ức , cùng nhảy điệu nhảy , cùng lướt qua những kí ức mà ta còn giữ lại hoặc đã bỏ sót đâu đó . Để cùng đắm chìm , cũng nhau tạo ra một kí ức mới hơn : sự tổng hợp của nhiều kí ức cũ và nhỏ bé khác . Để nhảy mãi , nhảy mãi . Nhảy mãi , nhảy mãi ...



    Said I forgot
    But I did not
    Dreams we have had
    Play in my head




    Nhưng thật ra có bao giờ ta quên mất cái kí ức đấy , có phải ta đã bỏ lại nó trong chặng đường mà ta luôn phải bước về phía trước và không bao giờ được bước lùi ? Nhiều khi ta tự ngẫm , bảo rằng ta đã quên mất rồi , bỏ lại ở đâu đó rồi , nhưng trong sâu thẳm tâm trí , nó vẫn còn ở đấy thôi . Kí ức về những ước mơ mà ta từng có , về những điều ta luôn mong muốn nhưng rồi ta phải dừng bước lại , suy nghĩ , để rồi bỏ nó lại về sau , vì những lí do ta tạo ra . Rồi ta theo đuổi những giấc mơ khác , cố gắng làm cuộc sống phần nào đấy trở nên ý nghĩa hơn . Nói rằng khi ta bỏ lại những giấc mơ ấy đằng sau , nghĩa là ta cũng quên mất những giấc mơ ta từng có rồi . Nhưng có thật vậy không ? Một ngày , những giấc mơ dù xưa cũ nhất cũng sẽ quay lại , như một cuốn phim ảnh chiếu trong tâm trí ta , từng bức ảnh đi qua , theo điệu nhạc buồn du dương nào đấy . Và ta như đắm chìm trong nó , như đang cùng nhảy trong điệu nhạc ấy , và ngắm nhìn những giấc mơ những tưởng bỏ quên đâu đấy .



    Did we believe
    The cry of the leaves?
    Did we regret?
    Would we forget?




    Tiếng khóc của những chiếc lá . Là tiếng xào xạc mỗi khi gió đến ? Là tiếng lá rơi nhẹ bẫng đến nỗi ta không bao giờ nhận ra ? Liệu ta có tin vào mọi kỉ niệm ta nhớ lại ? Liệu ta có tin vào những giấc mơ ta từng mơ ? Liệu ta có bao giờ nuối tiếc điều gì ? Liệu ta có thật sự quên đi bất kì kí ức nào ? Chỉ là những câu hỏi mà ta hỏi bản thân mỗi ngày , để rồi câu trả lời chỉ là những tiếng thở dài như tiếng lá xào xạc , hay là những cái im lặng như tiếng lá rơi nhẹ tênh . Tiếng khóc của những chiếc lá .


    Winters have come and gone
    You know
    Winters have come and gone
    You know
    But I'll meet you young and free
    For a dance 'round the memory tree



    Nhưng ta sẽ gặp nhau trong tươi trẻ và tự do . Tươi trẻ như những ngày ta đang sống , tự do như những điều ta đang hướng tới . Là những khi ta thoát khỏi bóng đen sâu hun hút đầy sợ hãi của kí ức . Là khi ta đã chấp nhận kí ức như những gì nhẹ nhàng và chân thật nhất , không còn là nỗi lo cho bản thân , không còn là những điều nuối tiếc , không còn những cái giá như . Mà là khi ta nhảy điệu nhảy thật đẹp trong tiếng nhạc nền du dương , là khi ta chấp nhận kí ức như tiếng nhạc thật đẹp đó . Là khi kí ức là mỗi khi ta nghĩ về , ta sẽ nở nụ cười thanh thản cho những gì mình đã sống qua , những gì mình đã bỏ lại , những gì mình đang mang theo , và những gì mình sẽ hướng tới . Từng nghĩ kí ức là bóng ma dai dẳng nhất , nhưng dai dẳng thì đâu đồng nghĩa với nặng nề . Là khi ta chấp nhận sống với kí ức , cùng với hiện tại và cả tương lai .







    Image source : deviantart
    Tham khảo bản dịch tại đây .
    I'm on da right track , i'm on to a winner
    Yeah , i'll be a winner

    I MUST be a WINNER

    I stand firm on my own
    two feet and let waves crash onto me
    with a little bit of hope, a saving grace,
    and an empty bottle of liquor.

    If we're looking out on the day of another dream?

  3. #3
    Cpop Radio Team

    YANST | Best Cpop Translator
    YAN Rainy Soul '09 Thành viên danh dự box Cảm Xúc 2009

    haiyian's Avatar





    Join Date
    Dec 2004
    Location
    TVB Films
    Posts
    3,819
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    5,576 Total
    Yollard
    2,034

    Default

    Bài dự thi số : 02
    Nick trên Yan: Haiyian
    Cảm nhận về bài hát : Chỉ cần có em
    Trình bày : Tôn Nam & Na Anh



    [YAN]B24A35345322[/YAN]

    Đời người để có một mối tình hoàn mỹ là điều không phải dễ. Cuộc sống xã hội bon chen khiến tình yêu cũng bị so đo bằng vật chất, giống như một mối tình chứa đựng sự tính toán chi ly. Dù tình yêu thực sự khiến con người ta mất hết lý trí nhưng tôi nguyện vứt bỏ đi lý trí ấy để có được tình yêu đích thực.

    “Ai có thể nói cho tôi biết có cây viết nào vẽ được một đôi mắt không bao giờ biết rơi lệ
    Ánh dương của thế giới này có thể làm cho tất cả vẻ đẹp không bị tàn phai
    Nếu như thế thì anh có thể yên tâm vì không có em trong mỗi đêm vắng anh cũng có thể cảm nhận được ánh sáng nơi em
    Niềm vui nơi đây xin dành tặng em tất cả,mùi vị đắng cay đều biến thành mật ngọt”


    Những gì thuộc về quy luật thì không thể thay đổi dù vậy vẫn mang đến môt hơi thở ấm áp, một cảm giác nồng nàn mà bất kỳ cô gái nào khi yêu đều muốn nghe thấy.



    Ai khi yêu mà chẳng mong được hưởng mật ngọt của ái tình. Chỉ mong những đắng cay của cuộc sống, đắng cay của mất mát, đắng cay của đau thương… đều có anh bên cạnh sẻ chia, an ủi. Dù có trải qua thăng trầm nhưng chỉ cần có tình yêu của anh CÙNG chung bước thì với tôi tất cả đều quá đỗi ngọt ngào. Một cảm giác ngọt ngào của hương vị sống đầy niềm tin và hy vọng.

    "Từ lúc này ko phải chia ly,trời đất hoà quyện lúc đó mặt trăng và mặt trời có thể tương ngộ
    Đời này anh chỉ cần có em, mọi thứ đều biến thành có thể
    Cũng như tất cả các ngôi sao trên trời có thể gặp nhau bất cứ lúc nào."


    Đối với tôi tất cả những lời trên dù có là mộng tưởng nhưng tôi hoàn toàn mơ ước. Mơ ước một tình yêu bền vững sẽ vượt qua tất cả mọi quy luật . Nếu tuổi xuân không bị tàn phai, nếu mặt trời và mặt trăng cùng tương ngộ thì không có gì khiến tình yêu chúng tôi dành cho nhau phải ngừng lại.


    Có thể khi đọc những dòng văn đầy chất tưởng tượng, bạn cho rằng tôi không thực tế và phần nào sến quá. Thực ra lần đầu tiên khi nghe ca khúc này trong một bộ phim cổ trang cả TQ tôi cũng không hiểu sao lại cứ muốn nghe trong lúc tĩnh lặng. Lời bài hát tuy thuộc dạng xưa nhưng đó lại chính là điều thực tế mà cuộc sống vật chất như hiện nay thật khó tìm. Có những điều có thể trao đổi bằng vật chất nhưng có những điều mà khi đã có tiền bạn cũng không mua được. Cuộc đời một con người có là bao đâu, một ngày nào đó đột nhiên những gì thân yêu nhất của bạn biến mất thì làm sao có lại được đây??? Hãy sống trọn vẹn với tình yêu để sau này nhìn lại thì cũng không tiếc nuối gì. Tôi tin vào một tình yêu đẹp và lãng mạn như lời bài hát này.


    P/S :
    Hình ảnh minh họa : Đường Thi Vịnh & Lê Nặc Ý
    Chữ nghiêng xanh : Lời dịch tiếng Việt bài hát.



    Tham khảo lời dịch đầy đủ của bài hát tại đây.

    Last edited by Amy-Rock; 12-01-2010 at 04:45 PM. Reason: sửa link


    好想牵你的手,走过风风雨雨,有什么困 难我都陪著你
    Muốn cùng anh vượt qua bao mưa gió
    Khó khăn gì cũng nguyện luôn bên anh

  4. #4
    Yêu Âm Nhạc

    YAN Music's Avatar




    Join Date
    Jul 2009
    Posts
    83
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    971 Total
    Yollard
    16,200,000

    Default Bài viết ẩn danh

    Bài viết số : 03
    Nick trên Yan: [Ẩn danh mã số KX1]
    Cảm nhận về bài hát : Somewhere Sáng tác : Robert Westerholt
    Do vocalist / Band : Sharon den Adel / Within Temptation trình bày


    Càng sống nhiều tôi càng thấy sống khó hơn nhiều so với cái chết. Chết không lời từ biệt, không một tiếng vẫy chào. Càng yêu tôi lại càng thấy có được tình yêu thì khó nhưng mất đi tình yêu thì dễ dàng. Tôi đau khổ thì có một người hạnh phúc. Nhưng dù sao tôi cũng sẽ bỏ cuộc đời này để đi về chốn xa xăm, còn sót lại hồng trần cũng chỉ là những ngậm ngùi và xót xa.

    Những ngày qua được ở gần em, vui có, buồn có, chán có, phấn khởi có… Tôi sẽ chôn và khóa chặt tất cả trong trái tim mình, mãi mãi không bao giờ phai. Tôi sẽ nhớ những cảm giác khi ôm em vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ em, những lời nói yêu thương ngọt ngào. Em là của Tôi.

    Nhưng sự thật vẫn là sự thật, thế giới này không giống chuyện cổ tích công chúa và hoàng tử sống hạnh phúc bên nhau. Tôi sẽ chết trong nỗi đau giày vò bản thân, mất đi hơi thở của những ngày qua. Nếu tôi chết em có buồn không? Hạnh phúc này không ở nơi tôi. Tôi chìm sâu vào những nỗi buồn, xóa nhoà thương yêu. Tôi sợ mình quá đau, quá ghen để mất em. Tôi sợ mình không dũng cảm để đối diện, tôi khóc như một đứa trẻ và mọi thứ sụp đổ.

    Nằm nghe nhạc mà tôi cứ như người dạo bước trên ngàn mây. Tôi thích nghe Rock, nhưng tôi sợ, sợ thứ âm thanh đưa tôi vào hoài niệm rồi đẩy tôi ra giữa biển khơi, chông chênh muôn vàn ngọn sóng, trên cao từng ngọn gió lồng lộng. Tôi sợ mình cô đơn, lạc lõng trong không gian rộng lớn đó.

    Lost in the darkness, hoping for a sign.
    Instead there is only silence,
    can't you hear my screams?
    Never stop hoping,
    Need to know where you are,
    but one thing is for sure,
    you're always in my heart.


    Giọng êm ái của Sharon vút cao lên khiến tôi chìm sâu vào đêm tối vô tận, tôi lặng người đi, tôi cứ nằm lặng đi như thế. Đôi khi giọng hát lại thống thiết và tuyệt vọng, nước mắt tôi rơi lặng lẽ đằng sau mỉm cười khô khốc. Tôi trốn mình vào những suy nghĩ không đầu và không cuối. Tôi đã từng nghĩ mình không muốn sống và Tôi cũng đã từng nhận ra những thứ tương tự như cái chết.

    Rock chưa hẳn là những âm thanh ồn ào, tiếng rít guitar, gầm rú. Bên cạnh đó, Rock còn là những âm thanh khi du dương, trầm bổng , khi cao vút, lảnh lót như chắp cho tôi đôi cánh… Tôi chìm đắm vào từng câu hát, rồi thấy bâng khuâng, nhớ nhung mơ hồ một điều gì đó ngay cả khi tiếng nhạc đã kết thúc. Tôi như một kẻ đi lạc trong bóng tối rồi vô tình tìm thấy tia hy vọng từ ánh sáng leo loét nơi cuối đường hầm. Tôi hoang mang, chơi vơi và hụt hẫng với những giấc mơ, mở mắt nhìn thấy em như hư vô, ảo ảnh, day dứt trong lòng. Khi tôi hiểu được con tim mình và sống xứng đáng với tình yêu của em hơn, thì tôi lại để mất em. Tôi phải đi qua trăm ngàn cay đắng mới nhận ra đâu là em, đâu là quan tâm, yêu thương và chăm sóc cho nhau.

    Em đang ở đâu? Tôi đang gọi em bằng nỗi nhớ và hơi thở còn sót lại của trái tim mình. Tôi yêu em bằng cả trái tim mình, nhớ em đến tận cùng nỗi nhớ. Nếu ngày mai tôi chết đi, em sẽ biết tình yêu tôi dành cho em là vĩnh hằng. Tôi sợ những ngày tháng tới tôi sẽ lại quỵ ngã, sẽ lại mong manh.

    I'll find you somewhere.
    I'll keep on trying until my dying day.
    I just need to know whatever has happened,
    the truth will free my soul.


    Đêm về tôi lại nhớ đến em, lời bài hát làm nỗi nhớ trong tôi ùa về với những kỷ niệm đẹp. Tôi là người mà em nói rằng đã mang đến cho em sự chia sẻ, lãng mạn và ý nghĩa trong cuộc đời. Nhưng em đã lìa xa khi tiếng yêu chưa kịp thốt lên, bỏ lại tôi ngồi đây mơ ước được gặp em, trong những ngày ngắn ngủi mà tôi cố níu lại từ cuộc sống này. Tôi sẽ dùng đôi tay sưng vù lên vì nước này ôm em thật chặt, đặt lên môi em nụ hôn nồng nàn, che chở cho em trong những ngày cuối cùng của cuộc đời.

    Không còn em cũng có nghĩa là không còn những giận hờn vu vơ, hẹn hò, đợi chờ, chỉ còn nỗi buồn thêm dài theo thời gian. Tôi đang yếu dần theo từng ngày, mỗi lần nghĩ đến không còn cách nào để nhìn thấy em được nữa, trái tim tôi thật sự rất đau. Tôi ước ngày ngày được dựa vào đôi vai nhỏ bé cuả em, dựa nhẹ nhàng mà không đuối sức.

    Tôi biết em gồng người đỡ tôi khỏi ngã.
    Tôi biết em cố dùng đôi tay nhỏ bé để nâng tôi lên, ôm tôi vào lòng vỗ về và an ủi khi tôi đau, đắp khăn khi tôi sốt.
    Tôi biết em vì lo cho tôi mà lo lắng, thức khuya, dõi theo từng nhịp thở, từng cơn ác mộng.
    Tôi biết em cố giấu giọt nước mắt khi tôi thức, và tuôn tràn khi tôi đi vào giấc ngủ say.

    Tôi ngủ trong hơi thở toàn mùi kháng sinh, đầu thì nóng sốt, đau nhói từng cơn, co thắt của lồng ngực. Ngủ trong những cơn mộng mị. Trong từng giấc mơ, tôi thấy em hôn tôi, em nói yêu tôi. Tôi thấy mẹ tôi, tôi thấy ma quỷ quanh mình. Tôi thấy mình đi vào nơi đất Thánh, một nơi không có sự đau buồn và tuyệt vọng. Nơi được ngự trị bởi Chuá, bởi tình yêu và nụ cười. Vì mỗi người trên cõi trần đều là con cuả Chuá, khi Chuá nhớ Chuá sẽ gọi những đưá con về với Người. Cũng có lúc tôi mơ mình bước vào cửa điạ ngục, tôi ôm ấp nỗi đau cuả chính mình, tôi đi sâu vào nỗi sợ hãi. Và rồi tôi chạy, tôi cố hết sức thoát ra khỏi bóng đêm. Tôi nhìn thấy ánh sáng, tôi nghe tiếng em gọi, tôi chạy trong thổn thức cuả trái tim mình, tôi hoảng loạn, tôi gào thét chỉ mong em hay ai đó cứu tôi ra khỏi điạ ngục này. Những nụ hôn, bàn tay nhớp nhuá nhấn chìm tôi vào một sự mơ hồ mê man không tỉnh lại được. Tôi bỏ rơi ánh sáng, tôi xa dần giọng nói cuả em. Những lần tôi lên Thiên Ðường ít hơn nhiều so với Ðiạ Ngục. Có lẽ tôi thuộc về bóng tối nhiều hơn ánh sáng. Con rắn ở vườn Ðịa Ðàng và Thượng Ðế là một. Satan là mặt trái cuả Thượng Ðế. Nếu bóng tối mất đi thì ánh sáng cũng mất hẵn trên thế gian này. Em có thể chôn cất được thân xác tôi nhưng em không thể chôn cất được những nỗi đau cuả tôi. Tôi cũng không làm được điều ấy. Cuộc sống thì tươi đẹp, còn tôi thì trống rỗng.

    Lost in the darkness, try to find your way home
    I want to embrace you and never let you go
    Almost hope you're in heaven so no one can hurt your soul...
    Living in agony 'cause I just do not know
    Where you are...


    Tôi bất lực. Tôi luôn làm cho em buồn, luôn làm cho em phải thất vọng. Tôi chỉ có thể nén tất cả cảm xúc khi nói chuyện với em, cố gắn cười, khoẻ mạnh để em không phải mệt mỏi, không phải lo lắng vì tôi nữa. Nhưng tôi nhu nhược và mâu thuẩn với chính mình, với tình yêu. Tôi ích kỷ, tôi luẩn quẩn trong đám tơ rối, không biết cách gỡ và thoát ra. Tôi ghét bản thân mình, làm những chuyện rồ dại khiến em phải khóc. Tôi xin em đừng khóc, hãy tự lau khô giọt nước mắt cuả mình. Tôi xin em hãy đứng vững, vì tôi không còn đủ mạnh mẽ để em tựa vào. Em hãy tự chăm sóc bản thân mình. Tôi sẽ cầu nguyện cho em, ban phước lành cho em, khi tôi đi về một thế giới khác. Tôi mong muốn em được hạnh phúc, tôi mang nợ em nhiều thứ, tôi có lỗi với em nhiều lắm, mong em tha thứ cho tôi. Xin Chuá cứu rỗi linh hồn tôi, như vậy tôi mới thấy lòng thanh thản.

    Tôi nuối tiếc vì đã cùng em đi bên nhau, trải qua biết bao thăng trầm sóng gió thế mà không ai nói với ai một lời nào cả. Tôi thẩn thờ nhìn theo dáng em đi và hòa vào dòng người xuôi ngược, về nơi mà hoàng hôn đang dần buông xuống… Em vẫn đó, vẫn như mọi ngày, vẫn rất gần nhưng lại rất xa đối với tôi! Lơ đãng nhìn, lơ đãng lướt qua nhau. Không phải vì tôi không nhận thấy tình yêu em mà vì tôi nghĩ em cũng chỉ vô tình ở bên tôi. Em trách vì sao tôi không hiểu lòng em. Tôi hiểu chứ, vì hiểu nên tôi không dám yêu em và chọn cách im lặng để không làm em đau lòng thêm nữa.

    Một câu chuyện kể rằng: "Vào thuở khai sinh sự sống, Ðức Chuá Cha tạo con người với đôi cánh trắng muốt mang tên gọi là Thiên Thần. Ngày ngày Ðức Chúa Cha đi dạo cùng với bầy con của mình, trong tin yêu và hạnh phúc. Rồi một ngày, họ quyết định đánh đổi đôi cánh cuả mình cho tình yêu trai gái. Họ bước đi bằng hai chân, và họ nhận ra sai lầm. Họ không thể bay đến những điều họ mơ ước vì họ đã mất đi đôi cánh, họ mất đi niềm tin yêu cuả Ðức Chuá Cha và họ bị trừng phạt. Ðôi cánh chính là tình yêu, là trái tim mà họ đang tìm kiếm. Nên suốt cả cuộc đời, bằng đôi chân cuả mình, họ rong ruổi qua từng nẻo đường chông gai để tìm lại đôi cánh, tìm lại tình yêu đã mất."

    Nhưng tôi không quan tâm đến hành trình tìm lại đôi cánh cuả con người, mà tôi quan tâm đến đoạn cuối cuả con đường. Tháng Mười Hai, một tháng muà đông lạnh lẽo. vô hồn, vô cảm. Tuyết rơi vào ngày giáng sinh mỗi năm khiến tôi nhớ đôi lần tâm sự cùng em. Em nói rằng : " Nước mắt cuả Thiên Thần rơi xuống là mưa " . Tôi thì khác : " Nước mắt Thiên Thần rơi xuống là tuyết " . Tôi kể em nghe câu chuyện, và tôi kết luận rằng " Thiên Thần luôn ban ơn tình yêu từ đôi cánh bé nhỏ trên lưng. Vì thương xót cho những con người cố gắn đến cuối cùng vẫn không tìm được đôi cánh, nên Thiên Thần đã khóc, nước mắt đó là tuyết, tượng trưng cuả giá lạnh, cô đơn, khao khát hơi ấm của tình yêu."

    "Wherever you are, I won't stop searching.
    Whatever it takes, I need to know.
    "


    Tôi tự hỏi :"Ðôi cánh cuả tôi bay nơi nào?! Có bay về hướng tôi không?!"

    Em! Em ở đâu? Tôi mãi gọi tên em trong nhung nhớ! Tôi muốn hất tung Trái đất này để tìm em. Em tôi ở đâu? Em có về bên tôi ? Hay dù tôi cố gắng thế nào thì tôi vĩnh viễn không còn ở bên em, vĩnh viễn chỉ còn là kí ức của em. Mỗi khi nghĩ tới tôi bật cười vu vơ, ngỡ như em vẫn ở bên tôi. Nhưng tất cả vô vọng.

    Có lẽ một vài ngày hay vài tuần nữa, tôi sẽ lìa xa thế gian này. Trước ngày ấy tôi mong được gặp em, xin đừng để hình bóng tôi phai mờ trong tâm trí em, đừng để em quên giọng nói, nụ cười và hơi thở cuả tôi. Tôi xin lỗi vì đã không thể ở bên em, đi cùng em hết quãng đường còn lại của cuộc đời. Chưa bao giờ tôi nói cảm ơn em vì những gì em đã làm cho tôi, những tình cảm tốt đẹp trong bao nhiêu năm nay...

    "Em ! Em phải sống hạnh phúc ! Sống cả phần cho anh nữa. Anh yêu quý em đến nhường nào, em luôn ở trong anh, mãi là cuả anh. Anh nhớ em "

    Need to know where you are,
    but one thing is for sure,
    you're always in my heart.

  5. #5
    °☼Innocent¤Millionair e☼° -‘๑’-Caramel๑Teapot-‘๑’- ● Gamer thân thiện nhất ● @YAN Game 2010 I ♥ Kris Allen [Feeling box] Creative Writer of the Year 2009

    LittleSiu's Avatar





    Join Date
    Nov 2005
    Location
    Texas in the mirror
    Posts
    24,495
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    3,301 Total
    Yollard
    194,969

    Default

    Bài dự thi số : 04
    Nick trên Yan: tiểu siêu
    Cảm nhận về bài hát : Lời Bác dặn trước lúc đi xa. Sáng tác :Trần Hoàn.
    Do ca sĩ/ ban nhạc : Thu Hiền trình bày.
    Tựa đề bài viết (nếu có): Hãy yêu thắm thiết những khúc hát dân ca.


    Trong mỗi chúng ta, khi nhắc đến Bác Hồ, chắc trong lòng ai cũng dậy lên một niềm xúc động. Bác Hồ không chỉ là một vị lãnh tụ đã đưa đất nước chúng ta vượt qua những năm tháng chiến tranh ác liệt mà người còn là một tấm gương về nhân cách và đạo đức để chúng ta noi theo. Riêng đối với bản thân tôi lúc nhỏ, tôi cứ ngỡ Bác như một vị thánh vậy và bây giờ tuy đã lớn lên, nhận thức cũng chính chắn hơn và dần dần thay đổi nhưng niềm tôn kính của tôi dành cho Bác Hồ thì chưa bao giờ thay đổi.


    Bác Hồ cả cuộc đời đã bôn ba khắp thế giới đi tìm con đường giải phóng cho dân tộc. Nhưng đi đến đâu, những mẫu chuyện của Bác đều được lưu giữ bởi vì một con người với tấm lòng và đạo đức cao cả luôn khắc sâu trong những trái tim của những người đã gặp. Bài hát “Lời Bác dặn trước lúc đi xa” cũng vậy, đó là câu chuyện kể về những giây phút cuối của người trên thế gian nhưng qua đó, chúng ta cũng rút ra được những bài học quý giá về giá trị văn hóa của đất nước, giá trị của âm nhạc truyền thống, giá trị của dân ca.

    Bài hát mang âm hưởng của dân ca miền Trung, mảnh đất đã gắn liền với một tuổi thơ đầy gian khó của Bác. Đó là xứ Nghệ, một mãnh đất anh hùng với những truyền thống tốt đẹp đã sinh ra người lãnh tụ đất nước. Đó là xứ Huế, nơi đã vun đúc tính cách của Người và cũng là nơi gắn liền với bao kỷ niệm thời thơ ấu, có cả những chuyện buồn đó là mất mẹ, mất em,… mà người không thể nào quên được. Một nhà nghiên cứu đã nói rằng: Bác vừa có tính cương nghị, kiên quyết của một người xứ Nghệ và chiều sâu tâm hồn của người xứ Huế. Hai mảnh đất này là nơi hình thành tính cách của Bác, tính cách của một nhà lãnh tụ. Và trước lúc đi xa, Người cũng chỉ có một mong muốn giản gị, đó là được nghe một câu hò xứ Huế hay một câu ví dặm của xứ Nghệ.

    Chuyện kể rằng trước lúc Người ra đi.
    Bác muốn nghe một câu hò xứ Huế.
    Nhưng không gian vẫn bốn bề lặng lẽ.
    Bác đành nằm yên…

    Chuyện kể rằng Bác đòi nghe câu ví.
    Nhớ làng Sen từ thưở ấu thơ.
    Mà xung quanh vẫn lặng như tờ.
    Bác chờ mãi, chờ mãi không thôi.


    “Nhưng không gian vẫn bốn bề lặng lẽ”, “Mà xung quanh vẫn lặng như tờ” bởi vì không ai có thể hát được cả. Giai điệu bài hát lúc này vừa như dặt dìu, vừa như lo lắng. Nó thể hiện tấm lòng của cháu con muốn làm vui lòng Bác nhưng “lực bất tòng tâm” làm cho ai cũng nghẹn ngào xúc động, khiến cho ai cũng nao lòng.


    Dân ca là những khúc hát do nhân dân sáng tác truyền miệng từ đời này sang đời khác. Nó được sinh ra trong đời sống sinh hoạt và lao động của nhân dân. Nó là một sợi dây kết nối cộng đồng và phản ánh một cách chân thực về cuộc sống. Khi nghe mỗi khúc hát dân ca, chúng ta như hình dung, như cảm nhận được miền đất đó ngay cạnh. Và đó cũng chính là những mong muốn cuối cùng của Bác.

    Bác muốn nghe một câu hò Huế.
    Bởi nước non chia cắt vẫn chưa liền.
    Bác muốn nghe một câu hò xứ Nghệ.
    Bởi làng Sen day dứt trong tim.

    Bác muốn nghe một đôi khúc dân ca.
    Trước lúc đi xa qua bên kia bầu trời.
    Người muốn đem tận vô cùng
    Bài ca đất nước,
    Theo Bác đến mênh mông.



    Đó là ước muốn non sông Việt Nam ta thu về một mối, là một dải đất chữ S từ nam chí bắc chứ không bị chia cắt. Xứ Huế gắn liền với những kỉ niệm tuổi thơ của Bác và cũng là đại diện cho miền Nam – bên kia sông Bến Hải - phải được độc lập, tự do chứ không nằm trong sự kiểm soát của đế quốc và ngụy quyền thời bấy giờ. Đó là mong muốn trở về làng Sen, nơi chôn nhau cắt rốn, nơi đã sinh ra Bác nhưng cũng chính bởi vì tình yêu quê hương đất nước Bác đã rời xa nơi đây để ra đi tìm đường cứu nước Nam thoát khỏi ách đô hộ. Bác muốn mình mang theo những khúc dân ca, cũng chính là những bài ca của tổ quốc theo Người đến cõi mênh mông. Qua đây, ta càng thấy rõ hơn nữa tình yêu đất nước của Bác. Cho đến lúc sắp nhắm mắt, sắp lìa khỏi cuộc đời, Bác vẫn không nghĩ cho bản thân mà luôn nghĩ cho dân, cho nước của mình.

    Bài hát chuyển giai điệu khi lần thứ ba Bác muốn nghe một đôi làn Quan họ. Giai điệu du dương chậm rãi cũng như đang diễn tả sự hồi hộp, lo lắng của mọi người khi chờ đợi có ai có thể đáp ứng được mong muốn của Người hay không.

    Lần thứ ba Bác vẫy gọi xung quanh.
    Bác muốn nghe một đôi làn Quan họ.
    Ôi! May sao bỗng có em gái nhỏ.
    Bước vào gần Bác.


    Và lời ca hòa quyện với giai điệu đã diễn tả cho chúng ta một cách chi tiết. Từ “Ôi!” thốt lên như con tim của mọi người mừng rỡ khi có “một em gái nhỏ” bước vào. Câu “Bước vào gần Bác” càng lúc càng chậm lại như diển ta sự rụ rè, bẽn lẽn của em và như diễn tả nếu không vì tình yêu thương của em cũng như con người Việt Nam với Bác thì chưa chắc em đã có đủ dũng cảm như vậy.

    Rồi căn phòng xao động trong nước mắt.
    Những lời ca nức nở tái tê.
    Rằng: “Người ơi, người ở đừng về”.
    Bác nhìn em, rơm rớm hàng mi.

    Rồi bỗng bài hát chuyển đoạn bất ngờ. Lời bài hát “Rồi căn phòng xao động trong nước mắt” như hòa quyện chặt chẽ với giai điệu tạo nên một nấc nghẹn ngào khi em gái cất lên câu hát “Người ơi, người ở đừng về”. Đó chính là ước muốn của toàn thể nhân dân Việt Nam mong Bác hãy sống mãi, sống mãi bên cạnh cháu con và chăm lo cho đất nước của mình. Trong đời sống của Người, Bác tuy không có con cái nhưng tình yêu của Bác đối với các em thiếu nhi – những mầm non của đất nước - luôn luôn to lớn. Vì vậy khi nhìn em và nghe em hát khúc ca “nức nở, tái tê” này, Bác cũng rơm rớm hàng mi.

    Những câu hò Huê, những câu ví dặm xứ Nghệ, những câu Quan họ Bắc Ninh nói riêng và dân ca nói chung chính là quốc hồn, quốc túy của dân tộc. Bác một đời yêu quê hương đất nước, yêu nhân dân thì những bài ca ấy Người làm sao quên được và muốn mang theo mãi cho đến khi nhắm mắt, tàn hơi.


    Bác muốn nghe một câu hò Huế.
    Hoặc muốn nghe câu hát dặm quê nhà.
    Bác muốn nghe một đôi làn Quan họ.
    Bởi bài ca đất nước sao quên.

    Lúc chia ly lời di chúc đơn sơ.
    Bác muốn non sông đinh ninh lời dặn dò.
    Rằng muốn yêu tổ quốc mình,
    Càng yêu thắm thiết những khúc hát dân ca.


    Ngày nay, khi chúng ta dể dàng hơn trong việc tiếp cận những nét văn hóa của thế giới trong đó có cả âm nhac. Vì vậy mà đôi lúc, chúng ta bỏ quên những khúc hát dân ca đã gắn liền với bao thế hệ cha ông đi trước, quên đi những tinh hoa văn hóa của dân tộc. Điều này đặt ra một câu hỏi lớn trong lòng mỗi người chúng ta, chúng ta phải làm sao để giữ gìn, để bảo tồn những tinh hoa ấy.

    Tôi không nghĩ đây là phải là trách nhiệm chỉ riêng các nhà văn hóa mà nó là trách nhiệm của mỗi con người Việt Nam chúng ta. Chúng ta hãy bắt dầu từ việc đơn giản nhất, việc nhỏ nhất đó là nghe và tìm hiểu những khúc hát dân ca quê mình không cần phải là những bài hát quá cao siêu, quá lớn lao mà chỉ cần qua những bài hát quen thuộc như Lý cây đa, Lý ngựa ô, Tương tư khúc,…thì chúng ta mới thấy được rằng dân ca của chúng ta hay biết bao, văn hóa đất nước ta rực rỡ biết bao và điều đó cũng làm cho chúng ta càng yêu hơn quê hương, đất nước. Cuối cùng để kết thúc cho bài viết của mình, tôi xin trích dẫn lại lời dặn dò của Bác cũng là ý nghĩa sâu sắc của bài hát này muốn mang lại: “Rằng muốn yêu tổ quốc mình, càng yêu thắm thiết những khúc hát dân ca”.
    Last edited by Đêm; 18-12-2009 at 08:08 PM.
    Đừng nói Siu hiền
    Từ hiền không hợp với Siu
    Bởi vì Siu quá hiền
    Mún bik bạn Siu hiền cỡ nào, click vào dòng này để bik thêm chi tiết.


  6. #6
    Yêu Âm Nhạc

    YAN Music's Avatar




    Join Date
    Jul 2009
    Posts
    83
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    971 Total
    Yollard
    16,200,000

    Default

    Bài dự thi số : 05
    Nick trên Yan: [Ẩn danh mã số HX2]
    Cảm nhận về bài hát : R&B Buồn Sáng tác : Only C - Kim Ngân
    Do ca sĩ : Khổng Tú Quỳnh trình bày


    [YAN]0BFEE3F80930[/YAN]

    Có những cơn mưa làm mát tâm hồn em, và cũng có những cơn mưa làm lòng em tê tái, làm cho em bật khóc. Tự hỏi vì lý do gì nhưng em lại bất lực không tìm ra câu trả lời. Chỉ có một lý do duy nhất, chẳng vì nhớ ai, cũng chẳng vì có tâm sự, chỉ vì em là con gái, buồn vui bất chợt.

    Những áng mây xám xịt giăng đầy trời, rồi những hạt mưa giọt ngắn giọt dài lúc rơi lúc không làm em cũng thấy bực bội. Có một cái gì ầm ĩ đang làm phiền em. Ước gì em có thể đi ngủ một giấc nhưng em lại không dám ngủ. Sợ rằng giữa khuya thức giấc, em lại không chợp mắt và lại suy nghĩ vu vơ.

    Ước gì em có thể biết anh muốn gì để cầu nguyện. Em chẳng suy nghĩ được gì cả. Một ngày sao thật nặng nề quá.

    Năm trước em thật may mắn ngắm được hai cây cầu vồng cùng một lúc nằm song song nhau. Lần đó cũng là vừa mưa vừa nắng . Một cầu vồng thật to,đẹp rực rỡ và một cầu vòng nhỏ với bảy sắc màu không kém phần sặc sỡ nằm bên cạnh. Không biết có giống như mấy đứa con nít kháu nhau không? Đứa con gái nào ham lấy chồng thì ngó lên cầu vồng mà cầu nguyện. Em không tin điều đó nhưng em lại mắc cỡ khi bị chọc. Những đứa con nít thật ngây ngô, chúng muốn chọc đứa nào thì lâu lâu hay chỉ tay lên trời vào bảo có " móng chuồng " kìa. Đứa nào sơ ý ngó lên thì sẽ bị chọc ngay là muốn chồng.

    Nếu được đi dạo thì thích biết mấy nhưng mọi người sẽ cho là em điên và khi bị bệnh thì sẽ bị mẹ cằn nhằn. Mà em lại thích mưa nhất là nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ như là một bản nhạc , có lúc trầm buồn lại có lúc reo rắc vui tươi. Có lẽ đó là sự cảm nhận theo tâm trạng của em.

    Chợt cơn mưa, tắt thật nhanh phố lạnh tanh
    Phố chỉ mình em bước đi,
    Cầu vồng mang những ngày mưa những ngày vui
    Thấy có người tay nắm tay.



    Em với anh đã có những ngày tháng tuyệt vời, em luôn mong ước mình sẽ được ở bên anh mãi mãi. Ngày xưa anh hay đón em tan trường. Chiều thì trời hay chuyển mưa. Anh đón em bằng chiếc xe đạp, đi một đoạn là trời mưa. Em và anh chỉ núp khi mưa quá lớn, còn không thì cứ lon ton trong mưa chiều lất phất. Em rất thích áp má vào lưng cuả anh và đặt lên đó một cái hít sâu nồng tình cảm.

    Những lần nhìn đôi tình nhân tay trong tay trên đường phố, trao cho nhau nụ hôn, trao cho nhau những món quà mà em thấy chạnh lòng, tủi thân. Có những đêm em nằm suy nghĩ, liệu em và anh có đến được với nhau không? Giờ này anh đang làm gì? Theo thói quen em quơ chiếc điện thoại và chuyển cho anh tin nhắn : " Anh đang làm gì đó?" .. Thường sau đó là anh gọi lại và em tâm sự với anh, em kể cho anh nghe những vui, buồn, bực tức cuả em. Những lúc ấy anh chia sẻ cùng em, động viên em. Anh lo lắng cho em từng chút một. Luôn nhắc nhở em vì em có tật hay quên, làm gì cũng chậm chạp và hay ... làm biếng. Một thời gian dài em học buổi sáng, luôn luôn bị cô giáo phạt vì đi học muộn. Anh phải dậy từ lúc năm giờ sáng để gọi điện bảo em dậy đi học. Ở bên anh, em thấy mình lớn hơn nhiều, biết suy nghĩ cho người khác. Em biết thức dậy sau những cuộc điện thoại cuả anh để đi học.

    Em ước gì em và anh cứ mãi êm đềm và ngọt ngào như thế !

    Tình yêu đến ấm con tim
    Mong từng ngày cứ thế trôi
    Em thấy yêu thương quanh mình
    Giờ giây phút ấy chia xa
    Cho cõi lòng sao vấn vương, mang vết đau thôi mong chờ.

    Nhưng bây giờ em nhớ anh nhiều lắm. Em muốn gọi tên anh ngàn lần để anh nghe được tiếng em, để anh biết em đang ở gần bên anh. Em thấy cô đơn, em cảm thấy không có ai hiểu được tâm sự cuả em, kiên nhẫn ngồi lắng nghe em tâm sự. Em buồn và em khóc, em muốn được nắm tay anh đi dạo phố, được anh ôm em vào lòng. Em biết anh rất yêu em, lòng anh cũng cô đơn như em vậy, thậm chí còn buồn hơn em rất nhiều. Em và anh sinh ra để được gần nhau, để được chăm sóc cho nhau, để được yêu nhau, nhưng có thuộc về nhau không anh?

    Em thật may mắn khi có anh bên cạnh. Nhưng em quá nhút nhát, em không đủ mạnh mẽ để làm theo tiếng nói con tim mình. Em muốn em có thể lầp đầy thế giới nội tâm cuả anh, tâm sự cùng với anh, nhìn thấy anh cười nhiều hơn. Em đã biạ rất nhiều lý do để được gặp anh, làm sao cho anh vui. Em và anh giống nhau là rất hài hước. Em cứ cuốn theo anh, và em ngu ngốc tới mức không nhận ra rằng mình đã .. yêu.

    Em hay về nhà muộn, những con đường thường ngày em đi qua trở nên lạ lẫm vô cùng. Em cảm thấy cô đơn. Em cảm thấy em thật yếu đuối, em yếu đuối trước những giọt nước mắt của những người mà em yêu thương. Em suy nghĩ rất nhiều, về anh, về em, về mọi thứ đang diễn ra. Giữa em và anh có thực là tình yêu?

    Em thường hay nhờ anh bắt chuồn chuồn cho em, mỗi khi có một cánh chuồn bay lọt vào trong nhà, em thích chơi đùa cùng nó, anh bảo em là con nít.

    Hay để em kể cho anh nghe vì sao có cánh chuồn chuồn này nhé!

    Chuyện kể rằng : “Ở một thành phố nọ, có một đôi tình nhân yêu nhau say đắm. Ngày ngày họ cùng ngắm bình minh trên bãi biển, chiều chiều họ cùng nhau đi dạo trên bờ cát trải dài dưới ánh nắng hoàng hôn. Nhưng sau một tai nạn xe, cô gái nằm bất tỉnh trong bệnh viện, không tỉnh lại. Chàng trai rất đau khổ và ngày đêm quỳ trước Giáo Ðường ngước lên cầu xin Thượng Ðế. Một tháng trôi qua cô gái vẫn không tỉnh lại, chàng trai vẫn tiếp tục cầu nguyện. Rồi đến một ngày, Chuá đã động lòng. Người hiện ra và ban cho chàng trai một cơ hội : “ Dùng sinh mạng để đánh đổi sự sống cuả người con yêu “ . Chàng trai chấp nhận. Thiên Chuá phán “ Ta sẽ ban cho người con yêu sự sống, nhưng đổi lại con phải hoá chuồn chuồn trong ba năm “ . Chàng trai bằng lòng.

    Và cô gái đã tỉnh dậy. Chuồn chuồn ngày đêm bay đến thăm cô gái, kể cả muà đông giá rét. Chuồn chuồn dùng đôi cánh để vuốt nhẹ lên má cô gái. Nhưng cô vẫn không nhận ra đó là người mình yêu. Rồi một ngày, cô tựa vào vai một người con trai khác. Ðó là chàng bác sĩ điều trị cho cô. Ngày ngày cô và chàng bác sĩ đi ngắm bình minh, dạo trên bãi biển. Chuồn chuồn không biết làm gì hơn, chỉ biết đậu trên vai người yêu mình.

    Sau đó chuồn chuồn không đến thăm cô gái nữa vì cô đã không còn nhớ gì về quá khứ. Ngày cuối cùng, chuồn chuồn đau buồn nhìn người yêu thành hôn cùng chàng bác sĩ. Chuồn chuồn bay đến, lặng lẽ đậu trên vai người yêu để nghe ba tiếng “ Con bằng lòng”. Họ hôn nhau say đắm. Nước mắt chuồn chuồn rơi xuống đất.

    Người hỏi chuồn chuồn : “ Con đã hối hận rồi sao? ". Chuồn chuồn không hối hận. Thiên Chuá phán: “ Nếu vậy ngày mai, con có thể trở lại thành người “ . Nhưng chuồn chuồn lắc đầu. “ Xin hãy để con làm chuồn chuồn suốt đời”

    Anh là cánh chuồn chuồn cuả em. Cánh chuồn chuồn anh rơi trong chiều phai nắng. Em chẵng bao giờ để ý trên vai mình. Em luôn tựa đầu vào bờ vai khác. Trong buổi chiều gió lộng, em bước vội vàng, cánh chuồn chuồn rớt lại phiá sau …

    Chợt cơn gió cuốn vội đi tháng ngày vui
    Cuốn tháng ngày ta có nhau
    Từng ban mai phố chiều vui ngắm hoàng hôn
    Có những người tay nắm tay.


    Hãy cứ đương đầu với sóng gió, rồi sẽ được những tháng ngày bình yên và hạnh phúc. Nhưng sao em với anh qua bao nhiêu sóng gió rồi mà vẫn không đến được với nhau? Em cứ để sóng gió nhấn chìm những gì thuộc về chúng ta. Em quá trẻ con, em quá ngu dại không nhận ra những tình cảm cuả anh. Ðể giờ anh bảo em phải tập đi một mình, không ai chia sẻ, động viên. Anh nghĩ em đủ mạnh mẽ để tiến về phía trước? Em đủ dũng cảm để đối mặt với khó khăn? Nhưng với em thật sự khó vô cùng vì em luôn luôn nhớ về anh, em muốn được đặt lên đôi môi anh nụ hôn nồng ấm, được thu mình trong vòng tay ấm áp cuả anh. Nhưng bây giờ thì trái tim em trống rỗng. Em tưởng em có thể giữ được anh, như chong chóng giữ được gió. Vậy mà anh cũng cố bỏ em mà đi, làm lá vàng cuả lòng em rơi xuống đất. Nhưng anh biết không? Gió đi rồi thì chong chóng vẫn cứ quay vì nhớ gió, gió sẽ quay trở lại. Cũng như em vẫn nhớ về anh xiết bao. Nỗi nhớ thì cũng chỉ là nỗi nhớ. Biết đến bao giờ thì anh trở về bên em ? Ðôi khi em ước mình sẽ như ngọn Cỏ, để biết hướng đi cuả Gió. Nhưng khi Cỏ lay mình trước Gió rồi thì chỉ biết ở đó nhìn và chờ đợi. Cỏ cũng muốn bứt mình bay theo Gió, nhưng không thể. Vậy làm cách nào để xoa dịu nỗi nhớ trong em?


    Thời gian còn lại quá ngắn, em thấy anh càng ngày càng rời xa em, em biết anh cố bám vào cuộc sống này. Nhưng sao anh lại làm mình trở nên như vậy? Sao anh phải cố đi qua nỗi đau bằng chính nỗi đau cuả anh? Sao anh cứ dằn vặt mình trong đau khổ? Sao anh lại hành hạ bản thân, làm tổn thương chính mình? Em hiểu, em hiểu vì sao anh lại làm như thế, em khóc. Không phải em khóc vì anh làm em đau buồn hay thất vọng. Mà em khóc vì anh không tin em, anh cố tránh em. Sao anh không dựa vào em, anh đừng tỏ ra mình là một người mạnh mẽ nữa.

    Em sợ anh rơi sâu vào trong nỗi đau cuả mình.
    Em sợ cảm giác trốn chạy cuả anh, khi anh bơ vơ lạc lõng.
    Em sợ anh không nắm chặt tay em.
    Em sợ anh sẽ đẩy em ra.
    Em sợ anh không còn niềm tin và hy vọng nữa.

    Em nói với anh rằng em thích được người yêu em, ôm từ phía sau. Em cảm thấy ấm áp và có một điểm tựa để dựa vào. Em biết mỗi lần anh dựa vào em, niềm kiêu hãnh cuả một người con trai không chấp nhận người con gái làm điểm tựa cho mình. Nên sau đó em luôn ôm anh từ phiá trước. Ðể anh giữ được hơi ấm cuả tình yêu thương, để anh biết rằng em hiểu, chấp nhận và yêu tất cả những gì thuộc về anh. Và em tự hỏi rằng em có thể làm cho anh vui được nữa không?

    Noel đến rồi sẽ lại ra đi, một muà Giáng sinh rồi cũng sẽ trôi qua. Bây giờ ngoài đường, người đi hối hả, nhộn nhịp. Người ta bắt đầu trang trí đường phố, trang trí nhà cửa. Họ làm đẹp cho hang đá, cho đức tin và cho cả tâm hồn. Em đi qua những con đường quen thuộc, nhớ những ngày em cùng đi với anh, giờ đang thay vào cái nắm tay của một đôi tình nhân khác, em cảm thấy mình lạc lõng giữa dòng người, giữa dòng đời. Em thấy con đường thiệt là dài quá, em làm sao để đi hết con đường này đây ? Em chợt thấy em có quá nhiều điều sai trái với anh. Và em phải làm cách naò để hàn gắn lại những mảnh trái tim anh đã tan vỡ ?! ..

    Người ơi hãy lắng nghe tôi
    Có bao giờ thấy xót xa
    Cho những ngu ngơ trong đời


    Bây giờ em thấy nội tâm anh quá sâu, anh suy nghĩ quá nhiều, anh cảm thấy cô đơn quanh mình, và ngay cả trong những giấc mơ. Anh chìm trong một mớ rối tung khiến anh phát điên lên, khiến anh muốn kết thúc cuộc sống này.

    Anh biết không? Anh đúng là cái chết có thể lấy đi tất cả, nhất là hạnh phúc. Nhưng có một thứ không bao giờ lấy đi được, đó chính là tình thương yêu chúng ta dành cho nhau, những hy sinh âm thầm anh dành cho em, trái tim yêu thương anh dành cho em.

    Anh có nghe câu chuyện Ly và Nước chưa?. Em lại kể cho anh nghe nhé: “ Ly một mình trống rỗng, và người ta cho thêm vào Ly một chút Nước, Ly không cô đơn nữa. Ly nhận ra Nước rất ấm, đó là mùi vị cuả tình yêu và cuộc sống. Và rồi Nước càng ngày trở nên lạnh ngắt, Ly sợ sệt và tuyệt vọng, Ly thấy được cái kết án cuả số phận. Ly không cần Nước nữa. Ly muốn đổ Nước ra nhưng gọi mãi không ai nghe thấy. Ly cảm thấy nghẹt thở, lạnh lẽo và khó chịu. Ly cố hết sức lay thật mạnh và Nước chảy ra. Ly chưa kịp vui mừng thì đã ngã nhào xuống đất. Ly vỡ vụn từng mảnh. Trước khi Ly chết, Ly thấy mỗi mảnh vỡ cuả mình đều đọng những giọt Nước. Nhưng Ly không thể đưa những giọt Nước vào trong lòng Ly được nữa. Ly khóc và giọt nước mắt Ly hoà vào Nước. Ly cố yêu Nước một lần nữa bằng cả trái tim mình. Người ta cố nhặt và gán ghép từng mảnh vỡ cuả Ly, nhưng vô vọng mà còn làm tay chãy máu. Ly cười, Tình yêu là gì mà trải qua bao đau khổ mới biết trân trọng nhau. Tình yêu là gì mà đến khi mất nhau rồi ta mới hối tiếc và cố muốn hàn gắn trở lại"

    Em là Ly. Anh là Nước. Khi em trải qua đau khổ, nhìn lại, thấy anh luôn ở trong trái tim em. Những giọt nước mắt em rơi không bao giờ vô nghĩa. Em muốn nói với anh rằng Em yêu anh, em nhớ anh nhiều lắm, nhớ cả khi ở gần bên anh. Em muốn bắt đầu lại với anh như một người tình nhỏ.

    Anh là Ly. Em là Nước. Em xin anh đừng hất em đổ đi, em không muốn em đọng trên từng mảnh vụn vỡ để làm anh hối tiếc. Em không muốn anh bước đi trong đời này bằng những đau khổ. Em không muốn mất anh. Em không muốn nhìn thấy anh chết. Em muốn được nằm gọn trong vòng thuỷ tinh của anh.

    Em có quyền được ước mơ đúng không anh? Ước mơ của em đầy những màu tô vẽ cho tình yêu của chúng mình. Tình yêu cuả em là Nắng, Nắng tượng trưng cho Tình Yêu, Nắng tượng trưng cho Sự Sống Còn. Em san sẽ Nắng cuả em cho anh nhé, Nắng sẽ làm anh ấm áp. Anh bây giờ nếu không có ánh Nắng, không có hơi ấm sưởi trái tim anh, thì anh sẽ chết. Nắng sẽ là hơi ấm cuả vòng tay em. Nắng bình minh trong lòng anh để anh dệt lên những ước mơ trong đời, ước mơ tình yêu đôi ta chắp cánh bay ..

    Đừng chờ trông bóng đêm tàn
    Ánh dương về khi nắng lên cho những ước mơ luôn còn.



  7. #7
    Yêu Âm Nhạc

    YAN Music's Avatar




    Join Date
    Jul 2009
    Posts
    83
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    971 Total
    Yollard
    16,200,000

    Default

    Bài dự thi số : 06
    Nick trên Yan: [Ẩn danh mã số FA.3]
    Tựa đề bài viết: Quà tặng Giáng Sinh.

    [yan]78EF749E34A7[/yan]

    1h sáng đêm Giáng Sinh!
    Với tôi, đêm Noel cũng bình thường như bao đêm khác thì phải. Chỉ có một điều khác lạ. Và điều khác lạ đó đang ở bên tôi lúc này, ôm tôi trong khi tôi typing, vuốt ve lên da thịt và làm tôi ngây ngất, thì thầm vào tai những thanh âm đường mật, rủ tôi đi đêm… Và tôi đi theo…

    Bên đời hiu quạnh, Chúa ban cho Adam nàng Eva, thương cho sự xấu hổ nghèo mạt, Trời ban Tiên Dung cho Chử Đồng Tử, đến Chí Phèo chưa được tiếng lương thiện cũng có Thị Nở. Trái Cấm thơm ngọt, cái khố ba bốn đời chưa hóa kiếp hay bát cháo hành nghi ngút khói đã là những món quà của tình yêu người ta trao cho nhau. Còn tôi, tôi chưa biết sẽ tặng em thứ gì nữa, trong đêm Giáng Sinh này…

    [img-r]http://img13.imageshack.us/img13/5356/walkingbynight.jpg[/img-r]Đêm lạnh và rất yên tĩnh. Có lẽ bởi ở thành phố này con người có thói quen lười biếng, thường trốn vào giấc ngủ sớm hơn nhiều nơi khác. Chẳng ngoại trừ đêm Giáng Sinh gì hết, vẻ yên tĩnh thường ngày đượm cả lên ánh đèn cao áp mảnh dẻ một mình đứng góc đường ven hồ nước. Tôi lặng lẽ bước theo tiếng gọi ấy, ngồi xuống ghế đá, nhìn ra giữa hồ. Những con thiên nga kia sao mà tội thế, người ta xích nó lại, chắc để phòng hờ trộm thôi..

    Có vẻ như khái niệm về yêu thương trong tôi quá đỗi giản dị, tựa như cây kia cần cacbonic, như bóng đèn cần điện, như buổi sáng cần tiếng tháp chuông thành phố, thậm chí như những món quà cần được bọc lại.. Có những điều giản dị thôi như tìm một quà tặng Giáng Sinh chẳng hạn, mà sao khó đến thế. Tôi chẳng biết hỏi ai, đúng ra là tôi không muốn hỏi ai. Đơn giản, tôi lại nói thế mất rồi, người nhận quà có lẽ là một người không đơn giản..

    Sao người ta không thử thả trôi những con thiên nga kia ra giữa dòng, để chúng ở đó tới sáng mà phải xích chặt lại? Ai cũng sẽ nói để đỡ mất trộm và đỡ mất công đi ra đi vô gom lại. Ờ há. Người ta thường làm những điều đơn giản cho bản thân hơn là sự nhẹ nhàng, giản đơn cho người khác. Trong vài ba giây im lặng, tôi lại để mình đứng dậy, rời ghế đá và bị kéo theo sự ngọt ngào phả vào tai..

    Bây giờ là 1h30. Tôi quyết định là Noel này mình không thể làm vui lòng bạn bằng một món quà ý nghĩa trao tận tay. Tôi trở về cùng sự ngọt ngào lan tỏa quanh mình. Cứ chừng hai ba giây im lặng, sự mơn trớn vuốt ve lại qay lại vỗ về tôi, như sợ tôi buồn. Và tôi chợt nhận ra một thứ đơn giản đến không ngờ để làm gì đó kỉ niệm thay vì một món quà khó tìm. Nó nằm trong tay tôi, với sự ngọt ngào đến sâu lắng này nữa. Mong rằng bạn sẽ không buồn..

    Tôi đã lớn lên không ba, không mẹ, chỉ với sự ngọt ngào mơn trớn ấy. Tôi sống với những người thân trong gia đình nhưng đôi khi có những lúc rất đắng cay, tủi phận. Tôi lại tìm đến sự vỗ về, ân cần đến da diết này. Từ khi 10 tuổi và biết mình sẽ cô đơn trong thế giới hoàn hảo này, tôi thường lặng im tìm đến sự che chở của giai âm ấy. Đến giờ tôi vẫn thường giật mình khi bắt gặp cảm giác xốn xao khi chợt nhận ra quanh mình có sự mơn man của bản nhạc ấy. “Song from a secret garden” bên tôi những lúc buồn, những lúc cô đơn, lúc tôi mệt mỏi và nó giúp tôi thêm năng lượng mà vực dậy sau mỗi vấp ngã.



    Tôi ngồi đây, trong không gian ngọt ngào và dễ chịu này, hưởng một đêm Giáng Sinh nhẹ nhàng, không trăn trở, không suy tư nữa. Tôi tặng Song from a Secret Garden là tôi đã tặng niềm ham sống, tình cảm chân thành và những nỗ lực tìm kiếm không mệt mỏi một con người để gửi trọn đời thương nhớ. Em nhận món quà Noel đơn giản này nhé, chỉ là khúc nhạc trong khu vườn bí ẩn…

  8. #8
    [N]gười Hiền Nhất Yan Hồ
    [I]f you seek amy 2 9
    [F]ly to the sky Yanner hiếu thảo I ♥ My Happy Weekend

    .:Menfuisu:.'s Avatar




    Join Date
    Mar 2003
    Location
    [Nhà của Nobita]
    Posts
    2,543
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    982 Total
    Yollard
    110,443

    Default

    Nick trên yan : .:Menfuisu:.
    Bài viết ủng hộ cuộc thi
    Tên bài viết : Gửi con của ba.


    [YAN]25AC3B553552[/YAN]

    Sài Gòn - Ngày ... tháng ... năm 20xx

    Con thân yêu .

    Con ra đời trong ý niệm của ba lúc ba 25 tuổi, có lẽ con là đứa con mà ba thương yêu nhất vì con không được may mắn như bao đứa trẻ khác. Con không biết ba ruôt con là ai, mẹ ruột con thì bỏ con trong bệnh viện. Hoặc con là một đứa trẻ bị bỏ rơi trước một trung tâm bảo trợ trẻ em, hay một cổng chùa nào đó, chỉ với một dòng chữ nhỏ: " Hãy thương xót cho con tôi mà nuôi nó nên người ". Con trong ý niệm của ba là tất cả tình thương như vậy đó, con biết không ?

    [IMG-L]http://lh6.ggpht.com/_ot9k8Q07Ns0/Suvkzli454I/AAAAAAABWHI/VUWzHry3FWw/s800/ganh-hang-rong1.jpg[/IMG-L] Con của ba. Ba cũng từng là một đứa trẻ khá tội nghiệp. Ông của con cũng bỏ mẹ con ba đi theo người phụ nữ khác, để lại cho bà nội của con một gánh nặng rất lớn - một đứa con bị tật nguyền như ba. Hằng ngày ba cùng với bà nội bươn chải trên khắp các hang cùng ngõ hẻm, bán từng gánh hàng rong để mưu sinh. Ba đã từng sống và từng lớn lên trong hoàn cảnh đó, cho nên ba biết được rằng tình thương giữa con người với nhau quý giá biết chừng nào, nó giúp cho con người hiểu nhau hơn, xích lại với nhau hơn và đó là một điều mà ba chắc rằng đối với con, đó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất.

    Con thân yêu, có thể khi con là con của ba thì con sẽ thiếu một người mẹ - một người mẹ đúng nghĩa. Nhưng con à, ba hứa với con là sẽ làm tròn trách nhiệm của một người cha cũng như một người mẹ bằng tất cả trái tim. Chắc con cũng không trách ba về điều đó , phải không con ? Rồi con sẽ lớn lên bên ba, con sẽ gặp các cô dì chú bác của con, những người giống như ba, họ giàu tình thương và sẵn sàng đem tình thương đó đi san sẻ khắp nơi, điều đó ba nghĩ con sẽ cảm thấy không mặc cảm đúng không?

    [img-r]http://img.tamtay.vn/files/2008/02/25/dinhkhoa/photos/218407/4897f438_chavacon.jpg[/img-r]Con thân yêu, rồi đến một ngày nào đó, ba sẽ dắt tay con đi đến trường, ba sẽ cầm tay con viết những con chữ A B C , ba sẽ dạy con con cách sống ở đời. Con à, sẽ có lúc con sẽ cảm thấy tủi thân, buồn bã, nhưng con biết không, cuộc sống không bao giờ đầy những màu hồng, cuộc sống luôn muôn màu, đôi lúc con sẽ thấy vui , đôi lúc con sẽ thấy buồn. Ba cũng đã từng chán chường với cuộc sống, với hoàn cảnh của ba, nhưng hoàn cảnh, gia đình, bố mẹ hay những gì có liên quan đi chăng nữa, con và ba cũng không thể lựa chọn riêng cho mình, đúng không con? Hiểu như vậy để ba-con và tất cả mọi người sẽ chấp nhận hoàn cảnh, và tự mình vươn lên để trở thành một con người hữu ích, cho chính bản thân mình, cho cộng đồng, cho xã hội, cho tương lai.

    Ngồi viết cho con những dòng này, có lẽ ba cũng đang khóc, nước mắt đàn ông - không rơi từng giọt. Khóc không phải vì hoàn cảnh, hay vì số phận trớ trêu, mà ba khóc vì ba thương con, ba thương cho những số phận, những kiếp người ngoài kia. Thật ra, ba không mong là mình sẽ có thật nhiều đứa con, nhưng mong rằng điều giản dị nhất mà ba từng nghe, từng thấy, từng chứng kiến đó chính là tình thương của ba dành cho con.

    Thương con nhiều.
    Last edited by .:Menfuisu:.; 25-12-2009 at 04:55 PM.
    Nào có biết khi chia tay sau cơn mê, bàng hoàng anh nhận ra em là BÓNG

  9. #9
    Thở bằng... nhạc

    Rhapsody_Of_Fire's Avatar




    Join Date
    Jun 2007
    Location
    HN
    Posts
    222
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    48 Total
    Yollard
    555

    Default Bài dự thi số 07

    Bài dự thi số : 07
    Nick trên Yan: Rhapsody_Of_Fire
    Cảm nhận về bài hát :
    - Boulevard - Dan Byrd
    - A Little Bit - Seo Jin Young
    Tựa đề bài viết: Tôi - Một thằng Sở khanh và Em - Một con bé ngốc.

    Tôi - Một thằng sở khanh


    I don’t know why, You said goodbye
    Just let me know you didn’t go forever my love
    Please tell me why, You make me cry
    I beg you please on my knees if that's what you want me to

    Mọi thứ như một bản tình ca. Lúc đầu tôi đến với em bằng sự chân thành. Yêu là gì em nhỉ? lắng đọng trong điệu nhạc Boulevard em có biết tôi nghĩ về em rất nhiều. Tôi hối hận vì những gì tôi đã gây ra cho em... Tôi cứ nghĩ yêu như một trò chơi tình ái... tôi nhớ khuôn mặt ngại ngùng của em khi gặp tôi trên sân ga - lần đầu. Em ngây thơ đến mức đưa tôi - 1 thằng con trai về phòng em, với ý nghĩ đơn giản sẽ-không-có-gì-xẩy-ra-đâu. Tất cả chỉ là ngụy biện phải không em? tất cả mọi thứ không đơn giản như em và tôi nghĩ. Tôi và em chìm trong màn tình ái... tôi chìm hẳn và ngụp lặn... cứ đê mê như mình ở một cõi khác... Em có nhớ không?... cái hôm tôi lên tàu về, tôi và em đã khóc như 2 đứa khùng ở rạp... xem phim chẳng được gì... tôi cứ xoắn lấy em... cứ muốn em là của mình... tôi ích kỷ chăng? em dễ dãi chăng? ... chẳng ai nói được gì... rồi bao toan tính trong đầu... tôi tính toán như một nhà kinh tế học... tôi logic mọi thứ... tôi trách em hời hợt trẻ con. Tôi ghét em vì em sống trong nhung lụa, em nhìn đời bằng một màu hồng... tôi gào thét trong điên loạn... tôi và em đã đi xa cái ranh giới ấy... đê mê... nó như 1 loại ma túy mà người ta nếm 1 lần muốn nếm nữa... tôi trụy lạc chăng?... tôi không rõ... tại sao tôi lại thế... cái quy tắc sống 25 năm qua biến mất... tôi như 1 kẻ điên chỉ muốn cái đam mê.... cái thèm khát như 1 thằng con trai bình thường... tôi gạt bỏ hết mọi thứ. gạt bỏ cả cái TÔI cá nhân vĩ đạt... để đeo đuổi nó... đam mê... em cũng vứt bỏ với ý nghĩ đơn giản... tôi sẽ là chồng em. Tôi biết nói về em như thế nào nhỉ?... có bao nhiêu người con gái họ đến với tôi, nhưng tôi không thèm để ý. Tôi - 1 thằng con trai được trời phú cho cái tài về học thức lẫn ngoại hình. Tôi cứ ngỡ mình là 1 - thằng - đàn ông. Cuối cùng tôi cũng lâm vào màn tình ái... Em như trò chơi mà tôi tiêu khiển... tôi lái em ... em buông hẳn... yếu đuối một cách khù khờ...


    Khi một người con trai và con gái yêu nhau. Người con trai đạt được cái điều mà họ muốn sẽ nhanh nhàm chán. Khi tôi nói chia tay, em đã khóc và thốt lên rằng "anh cũng tầm thường như bao thằng con trai khác". Tôi tầm thường - tôi nhận, tôi hèn nhát - tôi nhận. Tôi - một thằng Sở khanh.
    Tôi nhận ra rằng tôi đang lợi dụng em, lợi dụng tình yêu của em. Không biết em nhẹ dạ hay không nhưng em đã yêu tôi bằng một tình yêu bất diệt, Em đã khóc... đã bi lụy... tôi nhận lời chúc hp từ 1 thằng bạn mà buồn... tôi lo sợ nó biết chuyện tôi và em.. lo sợ mọi chuyện đổ vỡ... tôi hèn nhảt, tôi chạy trốn ... tôi quẳng cho em 1 câu nói "tôi sợ em"... tôi đi... tôi chìm vào sự nghiệp.. tôi có tiền tài có đường danh vọng. Con gái với tôi không thiếu... tôi tính toán.. tính toán để tìm 1 người toàn vẹn... xứng với tôi. Bất chợt tôi sợ những tính toán trong đầu... tôi sợ chính tôi... Tôi - một thằng sở khanh? hay là 1 thằng đểu giả?... tôi chẳng biết nữa... tôi sống với sự kỳ vọng của gia đình quá nhiều....
    Lạc ... Lạc mất em rồi... tôi mất em.. Em cũng mất đi cả đời con gái - cho tôi... Tôi cười nhạt như một đứa điên. Lạc mất rồi... Em ơi!.
    Tôi toan tính, tôi đã lợi dụng tình cảm của em... tôi chỉ biết đứng từ xa dõi theo em... tôi biết làm gì bây giờ khi tôi và em không thể đến được với nhau. Rồi tôi sẽ đối mặt với chuyện này như thế nào? Phải đối mặt ra sao… tôi cũng không rõ nữa… tôi cảm giác mình như đang rơi… rơi hẳn về một nơi nào đó… vô định. Khoảng thời gian tôi không liên lạc với em… tôi như chạy trốn tất cả, như rơi vào cái hố sâu tăm tối… rơi vào cái khoảng không mà người ta không nhận ra. Tôi đã bỏ em… đã quẳng em ra khỏi cuộc đời tôi một cách không thương tiếc. Nhiều lúc tôi tự hỏi giờ em đang làm gì… em sống như thế nào… Tôi sợ em… cũng như sợ chính bản thân tôi.
    Bất chợt tôi nhớ đến cái hôn vụng về của em. Sự chiều chuồng của em - dành cho tôi. Tôi nhận ra mình như mất một cái gì đó … không nói nên lời. Em gọi ĐT nói em có thai với tôi. Mọi thứ như sụp đổ… tôi dửng dưng nói với em bỏ nó đi. Em quằn quoại trong đau khổ và nước mắt - tôi biết. Nhưng, tôi độc ác và tàn nhẫn … tôi muốn xóa hết mọi thứ liên quan của em và tôi. NÓ là kết quả không nên có… Em nói em đã bỏ nó rồi… tôi thở phào … chia tay em. Tôi nghĩ đến danh dự của Ba má, nghĩ đến cái từ "con ngoan" tôi đã tạo trong 25 năm qua… không thể hủy hoại vì em được. Em… Tôi chẳng mong em tha thứ. Em cũng đừng nhớ đến 1 thằng như tôi làm gì… xem như mọi thứ như nước trôi qua cầu. Vĩnh biệt em - Người tôi đã từng yêu. Em hãy để tôi đi với những sự toan tính trong đầu… Để tôi đi với những mộng ảo đời thường… Vì tôi là một thẳng sở khanh - cũng là một thằng đàn ông quá bình thường.
    ***********************************
    Em - Một con bé ngốc.

    Ngày gặp anh lần đầu em cứ ngại ngùng và ngỡ ngàng. Cái cầm tay thật chặt của anh như khích lệ em.. Tình yêu mình đến từ bao giờ anh nhỉ?... ngày em và anh gặp nhau em như người sống trong thiên đường. Ba năm qua em sống trong sự hoài niệm của quá khứ, sự bê tha của cuộc sống. Anh đến với em như một tia nắng ấm áp… em cứ muốn giữ thật chặt tia nắng ấy cho riêng mình. Em có quá tham lam không anh?...

    Đã bao lâu rồi anh nhỉ. Em không biết nữa, không biết anh sống ra sao? có ăn cơm đúng bữa không? Có thức quá khuya với công việc không?... anh ơi... dù tất cả là không thể... không thể đến với nhau... nhưng em ... vẫn nhớ đến anh... em điên lắm không anh ...


    Anh có biết một điều nhỏ bé không?
    Anh có thể nhìn em một chút không ?
    Anh bước vào tim em nh¬ư một giấc mơ
    Một điều bất ngờ nhỏ nhoi
    Em muốn bật mí cho anh thấy rằng em yêu anh

    Với âm thanh bài hát vui nhộn của anh
    Trái tim rụt rè của em rộn rã một lần nữa
    Có lẽ anh đã thấy điều đó trong em
    Em nhẹ nhàng trốn chạy một lần nữa

    Dù cô đơn em vẫn mỉm cười
    Dù nhìn anh từ phía sau em vẫn hạnh phúc
    Không một lời nào, không một lời nào
    Em muốn được nắm bàn tay mềm mại của anh

    Anh có biết một điều nhỏ bé không?
    Anh có thể nhìn em một chút không ?
    Anh tạo kí ức trong tim em như những vì sao
    Chỉ một chút thôi em muốn đước nhắm mắt ngã vào bờ vai anh

    Đây là duyên phận, đây là tình yêu
    Anh có biết tình cảm của em không ?

    Anh có biết một điều nhỏ bé không?
    Anh có thể nhìn em một chút không ?
    Anh nhẹ nhàng bước vào trái tim như giấc mơ
    Một điều bất ngờ nhỏ nhoi em muốn bật mí với anh rằng em yêu anh
    Chỉ một điều nhỏ bé
    Em nhớ anh

    Em nhớ anh rất nhiều, em cũng không trách anh. Trách làm gì hả anh ... trách làm gì khi mỗi người có quan điểm sống khác nhau. Rồi sau này em biết sống ra sao... em đã tự tử... em xin lỗi ... em yếu đuối quá không anh?... khi em lịm dần trong đống thuốc.. hình ảnh anh lại hiện lên .. trách móc... cười nhạo em sao lại vì một thằng như mà chết... anh ơi... Yêu là thế sao anh? ... Yêu là cho hết tất cả... rồi ôm một nỗi đau... Em nhớ anh ... Em cứ đi ngang qua phố, cứ mong một lần tình cờ được gặp anh... Em đi dạo trên đường mình đã đi... đi ngang cái nơi anh hôn nhẹ lên môi em... anh nói anh yêu em... Đâu rồi giấc mơ... một giấc mơ... em quằn quoại trong nỗi đau.. nước mắt rơi... em khóc và hét lên ầm ĩ .. biển mùa đông vắng lạnh ... nhưng đâu rồi .. vòng tay anh ôm em. Con người ta khi chìm trong tình yêu đâu biết gì .. chia tay rồi lại hờn trách nhau... Trách ai bây giờ hả anh ... Muộn rồi ư?... có muộn lắm không ... Anh... Em ... không quên anh. Dù mọi người có nói anh ra sao đi nữa... anh vẫn là người em yêu ... là bố của con em... em quyết giữ nó... Có lẽ anh không biết đâu...
    Rồi mai sau em sẽ kể cho con nghe bố nó như nào hả anh?... nhưng bỏ nó em lại không đành... Xin lỗi anh - bố của con e.

    ************************************************** ****

    Last edited by Rhapsody_Of_Fire; 29-12-2009 at 11:18 AM. Reason: Sửa [sp] ==''

  10. #10
    <b><font color=blue>Quản Lý Cấp Cao</font></b> [Feeling box] Bronze Writer of the Year 2009

    Mr_boo's Avatar




    Join Date
    Jul 2007
    Location
    Rạch Giá - Cần Thơ - Hồ Chí Minh
    Posts
    890
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    262 Total
    Yollard
    39,816

    Default

    Bài dự thi số 08: Two Words - I Do
    Nick tham dự: mr_boo
    Cảm nhận về bài hát : Beautiful - Bosson



    Two Words - I Do

    Radio

    [YAN]D30E0A2C3C6A[/YAN]

    download

    Đâu là khơi nguồn cho những gì bạn viết?

    Đấy cũng chính là câu hỏi mà tôi đã tự đặt cho mình. Tôi là một người luôn có nhiều thứ suy nghĩ cùng một lúc trong đầu, vẫn thường làm việc này chồng lên việc nọ và mọi thứ đương nhiên đều như ý. Nhưng hôm nay thật khác lạ, có lẽ đã khác lạ cách đây mấy hôm rồi. Kể từ khi tôi đọc “The Gift”, Gabe không chỉ giúp Lou hiểu ra được giá trị thời gian mà còn làm thức tỉnh nhiều người, tôi nghĩ là vậy, biết được đâu là điều quan trọng với mình và trân trọng nó từng giây từng phút.



    [Con người là món quà của tạo hoá]

    Con người chúng ta dường như là món quà của tạo hoá, bề ngoài có thể hối hả,tất bật ; cũng có thể là vui đùa,giễu cợt; hay cũng có thể lạnh lùng, vô cảm; trầm tư, bí ẩn … Để rồi khi lột bỏ vỏ bọc bên ngoài ra, thì ta lại phát hiện được những cảm xúc thật sâu kín ở bên trong. Và giai điệu của “Beautiful” như một chất xúc tác giúp tôi lột bỏ hết, để rồi đắm chìm, để rồi giải bày những cảm xúc đang ẩn chứa bên trong tôi.

    Vậy là có thể mơ hồ nhận ra rằng, chính những lời văn và giai điệu đã mở lối khơi nguồn cho tôi viết. Nhưng tôi dám cá với bạn là nó chưa dừng lại ở điều đấy đâu.
    Tôi vẫn đang nghe đi nghe lại giai điệu này và chờ đợi một cơn mưa, chờ đợi thứ cảm giác lành lạnh tê người, cái thứ cảm giác mà tôi đã rũ bỏ từ lâu. Nhưng hơn hết, tôi muốn mượn cái tiếng rào rào, người ta vẫn thường mô tả là do tác động của nước mưa đang trút lên tấm tole, để mà hoà vào bài hát. Một bài hát mà tôi cho rằng là một trong những bài hát hoàn hảo nhất viết về tình yêu mà tôi từng được nghe.



    [Chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim]

    Một hoàn cảnh gặp gỡ không thể hoàn hảo hơn. Mưa đã gắn liền với hai từ “lãng mạn”, và “cái lạnh” đã làm cho hai tâm hồn xa lạ trở nên thân quen một cách dễ dàng. Và “fate” chính là cách giải thích hợp lý nhất cho hai trái tim đang cùng chung một nhịp đập, đang từng bước thấu hiểu nhau càng lúc một sâu hơn cùng với giọng hát mạnh mẽ của Bosson.

    Nhiều người cho rằng tình yêu sét đánh là một tình yêu vội vã, gấp ráp. Cảm xúc bị chi phối nhiều qua cái nhìn, thế nhưng 7 năm,1 tháng là một khoảng thời gian tôi nghĩ là đủ để tìm hiểu nhau, nếu không nói là quá dài.Nhưng trước khi đến cái ngày trọng đại ấy, tôi vẫn thầm hỏi đều gì đã xảy ra trong suốt quãng thời gian dài đăng đẳng đó?

    Liệu có phải chăng họ đã bắt đầu bằng một tình bạn đẹp ,dần dần trở thành soul-mate của nhau để rồi “Lucky I'm in love with my best friend” [Lucky – Jason Mraz].

    Trong quan niệm của tôi, một tình yêu đúng nghĩa sẽ đến khi xuất phát điểm của nó là một tình bạn đẹp, để rồi một tình yêu sẽ nảy nở trên cơ sở bền vững ấy. Và tôi lại nhớ có ai đó đã nói rằng :” Nếu thế thì tớ với cậu có xuất phát điểm tốt nhỡ !”.

    Khi tình yêu đến giai đoạn chính của nó thì một hôn lễ được diễn ra chính là cái kết tuyệt vời. Thế nhưng, ta càng cảm động hơn khi những ca từ sâu sắc được vang lên và đó cũng chính là điểm nhấn chính cho cái gọi là “tình yêu đúng nghĩa”.

    For richer and poorer till death do us part
    In sickness, in health you are always in my heart
    Till the day when we're old and grey
    I will cherish and love you in every kind of way

    “Quá hoàn hảo! Liệu ai sẽ làm được?” . Một sự ngờ vực như màu tím của loài hoa oải hương đã mang đến cho tôi một chút trầm tư. Tôi muốn thốt lên rằng :” Tớ sẽ làm được “. Nhưng một sức mạnh vô hình nào đó đã ngăn tôi nói. Bởi lẽ hành động mới chính là câu trả lời mà ai đó muốn.

    Thế nào gọi là “fate” nhỉ? Mà tôi và “ấy” hợp nhau đến lạ kì. Đã một thoáng tôi nghĩ rằng đã yêu “ấy” thật nhiều, nhưng rồi lập tức trở lại để nuôi dưỡng một cách nghiêm túc. Bởi chỉ có thế, tình yêu trong tôi mới một dần lớn hơn để rồi yêu “ấy” một cách đúng nghĩa.
    Mong rằng thời gian sẽ gi úp tớ và “ấy” gần nhau hơn. Chúng ta vẫn còn một cái hẹn với nhau nữa mà há !

    Giờ đây, tôi như một người run rẫy đón lấy một tình yêu như mong đợi trong sự nhẹ nhàng và nâng niu. Hoá ra tôi đang yêu và chính nó đã khơi nguồn cho tất cả. Vậy bạn đã bao giờ như tôi không?

    I do.
    [Mong rằng ta sẽ sớm gặp nhau]
    30/12/09
    mr_boo




    Last edited by Mr_boo; 31-12-2009 at 08:10 PM.

  11. #11
    Biết nghe nhạc rùi

    Dấm Chua's Avatar




    Join Date
    Feb 2005
    Posts
    42
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    12 Total
    Yollard
    665

    Default

    Bài dự thi số: 09
    Nick trên YAN: Dấm Chua
    Bài hát cảm nhận:
    - Quay về đi - Noo Phước Thịnh , Thủy Tiên
    - Mama I'm coming home - Ozzy
    - Love Paradise - Kelly Chen

    [YAN]127C4D3055A2[/YAN]

    Part 1.
    Tuyết đã rơi rồi em biết không. Đã bao lâu rồi không liên lạc với em. Đã bao lâu rồi không được nghe giọng nói của em. Đã bao lâu rồi ... ta cũng không biết nữa. Đã quên đi cái cảm giác gặm nhấm nỗi buồn 1 mình, đã quên đi sự chờ đợi ngày được trở về. Thật tình cờ, Y!m của em rực sáng - webcam bật mở. Muốn click chuột vào để ngắm khuôn mặt em trên cái webcam bé xíu. Muốn được đặt tay mình vào màn hình webcam bé xíu để cảm giác em được ở bên. Nhưng lại sợ hãi, chẳng nhẽ lại “chào em, em giờ như thế nào” ... nhạt quá. Cứ thế, cái cảm giác ngột ngạt nhìn Y!m mà không biết phải làm sao. Chợt đâu đây điệu nhạc cũ lại vang lên.
    “Sẽ mãi mãi chỉ là cơn gió
    Gió khẽ lay cho tim anh khẽ bồi hồi
    Một nửa thương nhớ anh mang trao người
    Để mất nhau tim nghe nhói đau”
    (Quay về đi – Noo Phước Thịnh, Thủy Tiên)

    Tôi quay cuồng trong sự nhớ nhung chợt ùa về. Tôi ghét hiện tại, tôi ước gì tôi có thể ghét em... có thể gào thét lên để hỏi em ngàn từ "vì sao" vì sao em lại bỏ tôi.

    Part 2.
    Lạnh quá, lạc lõng bước vội đi trên phố. Mọi thứ dường như xa lạ, đi ngang qua phố người Việt vang đâu đây bài hát “Tết tết tết đến tết rồi ...”, bất chợt nước mắt chực òa ra. Nhớ nhà... Nhớ nhà quá ... 6 năm sống trên xứ người. Thèm được nghe giọng Huế quê mình đằm thắm, thèm được nghe nhã nhạc cung đình, thèm cả cái vị cay ngọt chỉ có ở bún Huế, thèm được ôm mẹ được nghe mẹ ru à ơi như hồi bé. Nhớ... nhớ quá.... Quê mình giờ chắc đổi thay lắm mẹ nhỉ. Sáu năm trước Mẹ tiễn con nơi sân bay mẹ đã khóc, tóc mẹ giờ bạc nhiều không? Mẹ có ăn được nhiều không? hay mẹ lại gầy đi vì nhớ con. Mẹ ơi... Con xin lỗi. Tóc mẹ bạc nhiều vì con, Mồ hôi ba đổ nhiều cũng vì con. Vậy mà đã 6 năm rồi con không về... không về bên mẹ, không về với ba. Về với miền quê với dòng sông Hương hiền hòa. Về với những ký ức đẹp đẽ ngày xưa...
    Con nhớ, cái thời còn bé xíu. Cha vào miền Nam công tác, mỗi mình mẹ oằn đôi vai gánh 4 chị em con đi học. Nhớ những lần mẹ nhốt con với bé Út ở nhà, hai anh em chơi trò đánh trận giả làm đổ cái bình gốm quý. Sợ cái roi mẹ treo trên tủ, chị Bé về hai anh em khóc òa trong sợ hãi. Rồi mấy chị em cùng nhau lấy cơm dính lại từng mảnh... Mẹ biết mẹ không nói gì, mẹ đã dạy con sự dũng cảm. Sai biết nhận lỗi, không được đổ cho người khác. Mẹ đã dạy cho con sự bao dung, sự yêu thương con người. Mẹ dạy cho con biết cách quý đồng tiền, dạy cho con cách đọc tâm lý người khác. Những gì mẹ dạy con con đã áp dụng hết ở nước bạn. Để không hổ thẹn là con của mẹ, không hổ thẹn là người Việt. Con đã bị hào nhoáng công danh lôi kéo, con mệt mài với những công trình nghiên cứu. Con vẫn thường gửi tiền về cho Mẹ, nhưng mẹ đã không nói gì. Tháng trước con nhận được giấy báo có của ngân hàng qua mail mới biết những gì con gửi về cho mẹ - mẹ đã không dùng đến. Con giật mình, con vô tâm quá. Mẹ đâu cần tiền con làm ra mẹ chỉ cần con... chỉ cần con về với Ba với mẹ ... về với các anh chị em. Con vô tâm quá phải không mẹ. Con cứ nghĩ kiếm thật nhiều tiền gửi về cho mẹ để mẹ sống không thiếu gì để mẹ không còn phải lo lắng tính toán vì cơm cháo gạo tiền nữa. Con cứ nghĩ có tiền mẹ muốn làm gì cũng được, sắm gì cũng xong... con thật là ...
    Part 3. Coming home

    You made me cry, you told me lies
    But I cant stand to say goodbye
    Mama, I'm coming home
    I could be right, I could be wrong
    Hurts so bad, its been so long
    Mama, I'm coming home
    (Mama, I'm coming home- Ozzy Osbourne)

    Jean đi cùng con mua đồ về làm quà cho gia đình họ hàng. Con quyết định gạt hết mọi công việc để về. Quẳng hết mọi thứ sang một bên để được đặt chân về lại quê hương. Jean hỏi mẹ thích gì? Quần áo như nào? Mỹ phẩm ra sao?... con không biết... con mua đủ thứ, đủ loại về cho mẹ và mọi người dùng. Con tưởng tượng ra khuôn mặt mẹ khi thấy con ôm 1 lô về, mẹ sẽ mắng con là hoang phí. Cười tủm tỉm làm Jean tròn mắt nhìn. Thấy vui vui, hạnh phúc như chàng trai về nhà vợ. Í... chết ... kiểu gì mẹ cũng hỏi khi nào cưới vợ. Mẹ sợ cưới phải 1 cô mà mẹ gọi là “mắt xanh mỏ đỏ”. lần này về mẹ có tuyển vợ không ta ...chắc có, phải nhờ mẹ tuyển dùm cho 1 cô ở quê mới được.

    Part 3.
    Không dấu nổi sự ngạc nhiên khi em đứng ở sân bay chờ tôi chứ không phải mẹ hay là ai khác trong gia đình. Mái tóc em giờ không còn ngổ ngáo hay nhuộm màu vàng chanh như hồi xưa nữa. Em mỉm cười nhìn tôi, vân vê tà áo đến tội nghiệp. Tôi không nói gì và quay lưng bỏ đi. Bỏ mặc em giữa sân bay ồn ào, bỏ mặc em với bó hoa tươi thắm, bỏ mặc sau lưng nước mắt em rơi - tôi biết - tôi vẫn bước đi. Tôi tàn nhẫn với em cũng như với chính tôi. Em có tha thứ cho tôi không? ...
    [YAN]D165B93CEA55[/YAN]
    You're always on my mind
    All day just all the time
    You're everything to me
    Brightest star to let me see
    You touch me in my dreams
    We kiss in every scene
    I pray to be with you through rain and shiny days
    "Tùng, Em yêu anh" ... Em đã hét lên trong làn nước mắt, mặc cho mọi người cứ nhìn ... quay lại tôi ôm em thật chặt. Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ đã giữ cho con người con gái con yêu.

  12. #12
    Yêu Âm Nhạc

    YAN Music's Avatar




    Join Date
    Jul 2009
    Posts
    83
    Total 'Thanks' Received by This User :
    0 For This Post
    971 Total
    Yollard
    16,200,000

    Default

    Bài dự thi số : 10
    Nick trên Yan: [ Ẩn danh: Demon]
    Cảm nhận về bài hát : Possibility
    Trình bày : Lykke Li
    Tựa đề bài viết : Sống nhờ đời mình!












    Cậu là thân thể, tớ là tâm hồn.
    Cậu cười khi tớ khóc và cậu dửng dưng khi tớ cười.


    Điều đó là có thể
    Là điều tất yếu
    Hoàn toàn có khả năng


    Nhưng ngay từ đầu, cậu đã phân định rạch ròi, cậu là chủ và tớ là khách. Tớ sống nhờ cuộc đời chính mình, thông qua bản thể.. là cậu!

    Cậu biết không? Khi tớ đỏ mặt, cậu không để lộ ra.
    Khi tớ hạnh phúc, cậu khiến niềm vui sướng đó nhân lên gấp bội. Cậu ca hát, cậu hú hét, cậu yêu đời.. cậu ủng hộ tớ theo cách riêng của cậu.
    Tớ biết tớ yêu cậu.

    Khi tớ đau khổ đến tột cùng, cậu vẫn mỉm cười với cuộc sống.
    Khi tớ thu mình trong vỏ ốc nhỏ nhoi của bản thân, cậu vẫn hoà mình vào dòng người rộng lớn bên ngoài.
    Khi tớ hoàn toàn cắt đứt chính mình với thế gian, cậu vẫn thế, vẫn lạc quan và vui sống như chẳng-có-gì-xảy-ra.
    Cậu thật mạnh mẽ , tớ thật yếu đuối. Cậu mạnh mẽ để bảo vệ tớ yếu đuối.
    Tớ biết, cậu cũng yêu tớ.


    Hoàn toàn có khả năng
    Đó là điều tất yếu
    Tớ không là gì cả, khi cậu ra đi …


    Hãy cho tớ biết khi con tim tớ ngừng những nhịp đập vồn vã
    Vì cậu là người duy nhất biết
    Hãy nói cho tớ nghe khi cậu không cảm nhận được gì khác ngoài sự im lặng từ tớ
    Vì rất có thể, tớ sẽ hoàn toàn không hay biết gì cả


    Lần đầu tiên, tớ yêu. Yêu thật sự một ai đó, ngoài cậu.
    Cậu không nói, không phản ứng, không cảm xúc. Nhưng tớ biết cậu ủng hộ tớ, thật lòng.
    Cậu dõi ánh mắt tìm kiếm, cậu quan sát mọi cử động, cậu lắng nghe…
    Trong lần đầu tiên không thành đó, tớ đau khổ như chưa từng đau khổ. Tớ rơi vào hố sâu , rơi tự do không kềm hãm. Cũng trong lần đầu tiên và duy nhất đó, cậu khóc như chưa từng được khóc. Nước mắt của cậu khiến tớ bám víu, nước mắt của cậu khiến tớ có cảm giác mình tồn tại.

    Cậu là chủ, tớ là khách.
    Tớ sống nhờ cuộc đời tớ, thông qua cậu.
    Cậu là chủ, tớ là khách.
    Và, tớ rất yêu cậu.



    Tớ đã không thể biết
    Khi cậu cất bước
    Khi cậu rời đi

    Tớ hoàn toàn không là gì cả nên không thể biết
    Nhưng tớ sẽ luôn bên cậu
    Bước theo cậu ~



    Tớ luôn nghĩ, tình cảm gia đình là điều bất biến
    Tớ luôn mặc-định, tình yêu đối với bố mẹ sẽ không đổi thay dù thế giới có ngừng quay.
    Nên tớ…
    đã không biết cậu khó chịu
    đã không biết cậu đau thế nào
    đã không biết… cậu hoàn toàn dửng dưng và căm ghét bố mình thế nào khi ông thay đổi.

    Tớ chỉ cảm nhận có gì đó đã xé toạc cậu, từ bên trong.

    Cậu cười khẩy và khe khẽ, “ở trọ nhà mình”.


    Cậu là thân thể, tớ là tâm hồn.
    Cậu là chủ, tớ là khách.
    Tớ không là gì cả khi cậu ra đi.
    Tớ không là gì cả khi cậu không còn…


    Cậu ở trọ nhà mình
    Và tớ, sống nhờ đời tớ!




    There’s a possibility
    There’s a possibility

    There’s a possibility
    There’s a possibility








    * chữ màu xám dịch từ lời bài hát (đã chỉnh sửa và lược bớt)

 

 

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  

Search Engine Optimization by vBSEO

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 101 102 103 104 105 106 107 108 109 110 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 131 132 133 134 135 136 137 138 139 140 141 142 143 144 145 146 147 148 149 150 151 152 153 154 155 156 157 158 159 160 161 162 163 164 165 166 167 168 169 170 171 172 173 174 175 176 177 178 179 180 181 182 183 184 185 186 187 188 189 190 191 192 193 194 195 196 197 198 199 200 201 202 203 204 205 206 207 208 209 210 211 212 213 214 215 216 217 218 219 220 221 222 223 224 225 226 227 228 229 230 231 232 233 234 235 236 237 238 239 240 241 242 243 244 245 246 247 248 249 250 251 252 253 254 255 256 257 258 259 260 261 262 263 264 265 266 267 268 269 270 271 272 273 274 275 276 277 278 279 280 281 282 283 284 285 286 287 288 289 290 291 292 293 294 295 296 297 298 299 300 301 302 303 304 305 306 307 308 309 310 311 312 313 314 315 316 317 318 319 320 321 322 323 324 325 326 327 328 329 330 331 332 333 334 335 336 337 338 339 340 341 342 343 344 345 346 347 348 349 350 351 352 353 354 355 356 357 358 359 360 361 362 363 364 365 366 367 368 369 370 371 372 373 374 375 376 377 378 379 380 381 382 383 384 385 386 387 388 389 390 391 392 393 394 395 396 397 398 399 400 401 402 403 404 405 406 407 408 409 410 411 412 413 414 415 416 417 418 419 420 421 422 423 424 425 426 427 428 429 430 431 432 433 434 435 436 437 438 439 440 441 442 443 444 445 446 447 448 449 450 451 452 453 454 455 456 457 458 459 460 461 462 463 464 465 466 467 468 469 470 471 472 473 474 475 476 477 478 479 480 481 482 483 484 485 486 487 488 489 490 491 492 493 494 495 496 497 498 499 500 501 502 503 504 505 506 507 508 509 510 511 512 513 514 515 516 517 518 519 520 521 522 523 524 525 526 527 528 529 530 531 532 533 534 535 536 537 538 539 540 541 542 543 544 545 546 547 548 549 550 551 552 553 554 555 556 557 558 559 560 561 562 563 564 565 566 567 568 569 570 571 572 573 574 575 576 577 578 579 580