Sáng sớm vừa mở mắt ra đứa bạn đã gọi dậy xem, trời mưa nên thời tiết mát, có những cơn gió như chớm vào đông.
Bật cười vì ... mùa thu còn chưa đến cơ mà.
Ngồi buồn buồn, chợt nhớ đến cái thú vui ... thích kể chuyện mưa, những câu chuyện có vẻ như truyền thuyết về mưa , về tình yêu của những chàng trai, cô gái dưới mưa và những giọt nước mắt hạnh phúc, đau khổ từng hòa tan trong mưa.
Trong hoài niệm của tôi có một ngôi nhà được gọi tên " nhà Mưa". Tôi không phải người lãng mạn và giỏi văn thơ như anh Milan, tôi ko có được sự mạnh mẽ khúng khùng của Congai, ko có được sự lãng mạn nhẹ nhàng nhưng rất thực của Nhóc và biết bao người vô tình ghé qua nhà Mưa trong chốc lát.
Tôi tự nhiên muốn viết ra điều lâu nay tôi cứ cố gắng che dấu. Thực ra tôi rất nhớ mọi người.
Trời hôm nay mưa nhưng tôi cũng chỉ đứng ở cửa sổ ngắm những giọt mưa, tôi hôm nay đã ko lao vào những làn mưa, mà đứng đó ... tận hưởng làn do mát do mưa đem đến.
Tôi thấy nhớ những người bạn mà tôi chưa bao giờ gặp mặt ấy ... vì chúng tôi quen biết nhau qua một diễn đàn. Thế thì sao ? Chẳng phải chung tôi đã trò chuyện và tâm sự với nhau rất nhiều đó sao.
Sau này ít gặp ... nhưng tôi vẫn nhớ mọi người lắm
Mưa buồn mãi rơi trên biển xưa âm thầm
Ôi biển vắng đêm nao tình trao êm đềm
Cơn sóng nào gợi lên nỗi đau trong em
bao nhiêu chiều lang thang một mình.
Bài hát " Mưa trên biển vắng" này tôi thích nhất nghe qua giọng ca Ngọc Lan. Giọng ca trong trẻo và cao đó thường gây cho tôi nhiều cảm xúc. Khi đứng trước biển tôi thường cảm thấy mình sao mà nhỏ bé, lúc đó tôi có nhiều cảm xúc khác nhau ... nhưng có gì đó thật bồi hồi.
Bài hát này qua giọng Ngọc Lan lần đầu tiên tôi nghe là do anh Zê gửi cho ...
Anh giờ đã như mây dạt trôi phương nào?
Em còn mãi nơi đây ngồi ôm kỷ niệm
Ôi cách biệt đêm nào bước chân đôi ta
âm thầm sóng đã xóa nhòa những bước êm
Tình như bóng mây, ngàn năm vẫn bay
Mây ơi mây hỡi, cánh mây giang hồ
Ngày tháng lênh đênh, bờ bến nơi đâu ?
Biết chăng tình em, mãi luôn chờ mong!
Kỷ niệm đẹp thì cũng mãi sẽ là kỷ niệm, là những hồi ức đã qua đi .. Em vẫn thế, vẫn nhớ những kỷ niệm cũ ... Nhưng thế thì sao ?
Đã là tro tàn thì ko nên bới lên nữa ,nó cần được ngủ yên...
P/S : 2 ngày rồi tự nhiên ko ngủ đc .. mình lại lảm nhảm cái gì đó nhớ ?![]()

LinkBack URL
About LinkBacks






Reply With Quote


Mình yêu TP Vũng Tàu















Lần nào cũng quên trả lại khăn cho anh 
và tròn mắt khi em nói, em ko lái đc.
... anh có thấy anh khìn lắm ko ?



Bookmarks